长安书怀孟郊体

烛灭方知黑,其明同瞽师。

脉绝方知死,安得称良医。

文章屡弃置,犹有俗所嗤。

弹射岂不精,所惜觉悟迟。

得失论工拙,胜负分雄雌。

世无鲍叔牙,此意谁能知。

家山八千里,策马燕风悲。

中情徒郁结,泠泪空双垂。

拼音

zhú miè fāng zhī hēi,qí míng tóng gǔ shī。

mài jué fāng zhī sǐ,ān dé chēng liáng yī。

wén zhāng lǚ qì zhì,yóu yǒu sú suǒ chī。

dàn shè qǐ bù jīng,suǒ xī jué wù chí。

dé shī lùn gōng zhuō,shèng fù fēn xióng cí。

shì wú bào shū yá,cǐ yì shuí néng zhī。

jiā shān bā qiān lǐ,cè mǎ yàn fēng bēi。

zhōng qíng tú yù jié,líng lèi kōng shuāng chuí。

作者介绍

徐熥

明 · ? - ?

明福建闽县人,字惟和。徐?兄。万历四十六年举人。负才淹蹇,肆力诗歌。与弟徐?并有才名,然?以博学称,熥则以词采著。有《幔亭集》。

查看全部作品 →