题陈伯孺画 徐熥 明 群山既葱茏,诸溪何蜿曲。孤亭倚高冈,人家荫乔木。苍松盘路岐,危桥度空谷。地僻无冬春,山深绝寒燠。乘闲问友生,策蹇劳童仆。步步出烟云,悠悠入花竹。潺湲满清听,空翠生巾服。闲身寄林丘,野性谐麋鹿。瞻彼城市中,风尘空碌碌。 拼音 qún shān jì cōng lóng,zhū xī hé wān qū。gū tíng yǐ gāo gāng,rén jiā yīn qiáo mù。cāng sōng pán lù qí,wēi qiáo dù kōng gǔ。dì pì wú dōng chūn,shān shēn jué hán yù。chéng xián wèn yǒu shēng,cè jiǎn láo tóng pū。bù bù chū yān yún,yōu yōu rù huā zhú。chán yuán mǎn qīng tīng,kōng cuì shēng jīn fú。xián shēn jì lín qiū,yě xìng xié mí lù。zhān bǐ chéng shì zhōng,fēng chén kōng lù lù。 作者介绍 徐 徐熥 明 · ? - ? 明福建闽县人,字惟和。徐?兄。万历四十六年举人。负才淹蹇,肆力诗歌。与弟徐?并有才名,然?以博学称,熥则以词采著。有《幔亭集》。 查看全部作品 →