赋得易水寒送人游燕

燕山嵯峨易水流,北风吹水声飕飕。

荆卿驱车不顾返,仗剑欲报燕丹雠。

可怜燕耻犹未雪,壮士衷肠空激烈。

千年往事水犹寒,萧萧壮发能冲冠。

怜君故是荆卿比,翩翩侠气横燕市。

击筑还过易水滨,一声长啸悲风起。

拼音

yàn shān cuó é yì shuǐ liú,běi fēng chuī shuǐ shēng sōu sōu。

jīng qīng qū chē bù gù fǎn,zhàng jiàn yù bào yàn dān chóu。

kě lián yàn chǐ yóu wèi xuě,zhuàng shì zhōng cháng kōng jī liè。

qiān nián wǎng shì shuǐ yóu hán,xiāo xiāo zhuàng fā néng chōng guān。

lián jūn gù shì jīng qīng bǐ,piān piān xiá qì héng yàn shì。

jī zhù hái guò yì shuǐ bīn,yī shēng zhǎng xiào bēi fēng qǐ。

作者介绍

徐熥

明 · ? - ?

明福建闽县人,字惟和。徐?兄。万历四十六年举人。负才淹蹇,肆力诗歌。与弟徐?并有才名,然?以博学称,熥则以词采著。有《幔亭集》。

查看全部作品 →