题顾长卿小影 徐熥 明 郎君年少称高格,发未胜冠才覆额。同夸秀骨迈凡儿,已有雄文惊座客。此日重披旧画图,神情虽是容华殊。挥毫写照方童稚,转眼相逢成壮夫。悠悠岁月催人老,人生颜色难长好。休将青鬓度年华,自致云霄须及早。 拼音 láng jūn nián shǎo chēng gāo gé,fā wèi shèng guān cái fù é。tóng kuā xiù gǔ mài fán ér,yǐ yǒu xióng wén jīng zuò kè。cǐ rì zhòng pī jiù huà tú,shén qíng suī shì róng huá shū。huī háo xiě zhào fāng tóng zhì,zhuǎn yǎn xiāng féng chéng zhuàng fū。yōu yōu suì yuè cuī rén lǎo,rén shēng yán sè nán zhǎng hǎo。xiū jiāng qīng bìn dù nián huá,zì zhì yún xiāo xū jí zǎo。 作者介绍 徐 徐熥 明 · ? - ? 明福建闽县人,字惟和。徐?兄。万历四十六年举人。负才淹蹇,肆力诗歌。与弟徐?并有才名,然?以博学称,熥则以词采著。有《幔亭集》。 查看全部作品 →