东林寺

初日上苍凉,峰峦接大荒。

懒云依鸟径,驯虎卧僧廊。

水碧聪明井,灯青慧远堂。

禅心秋共寂,徙倚近香床。

拼音

chū rì shàng cāng liáng,fēng luán jiē dà huāng。

lǎn yún yī niǎo jìng,xùn hǔ wò sēng láng。

shuǐ bì cōng míng jǐng,dēng qīng huì yuǎn táng。

chán xīn qiū gòng jì,xǐ yǐ jìn xiāng chuáng。

作者介绍

林俊

明 · 1452年 - 1527年

明福建莆田人,字待用,号见素、云庄。成化十四年进士。授刑部主事,进员外郎。曾上疏请斩僧继晓并治中贵梁芳罪,触帝怒,下狱,贬姚州判官。寻召还,复官,改南京。正德时,以右副都御史巡抚四川,镇压蓝廷瑞等起事。嘉靖时官至刑部尚书。有《见素文集》、《西征集》。

查看全部作品 →