闲居感怀九首

庭前两古桧,封殖今百年。

女萝欺衰朽,扬翘冠其颠。

弱荣蒲柳脆,巨干金石坚。

得时不自料,岁晚良可怜。

拼音

tíng qián liǎng gǔ guì,fēng zhí jīn bǎi nián。

nǚ luó qī shuāi xiǔ,yáng qiào guān qí diān。

ruò róng pú liǔ cuì,jù gàn jīn shí jiān。

dé shí bù zì liào,suì wǎn liáng kě lián。

作者介绍

方孝孺

明 · 1357年 - 1402年

明浙江宁海人,字希直,一字希古。宋濂弟子,尽得其学。洪武二十五年召至京,除汉中府教授,与诸生讲学不倦。蜀献王闻其贤,聘为世子师,名其屋为“正学”,学者因称正学先生。建文帝即位,召为侍讲学士。修《太祖实录》,为总裁。燕王朱棣起兵入南京,自称效法周公辅成王,召使起草诏书。孝孺怒问“成王安在?”并掷笔于地,坚不奉命。遂被磔于市,宗族亲友弟子十族数百人受牵连被杀。有《逊志斋集》。

查看全部作品 →