赠瞿睿夫

先生海内文章伯,奔雷驱电争霹雳。

胸次能包震旦图,意气兼吞云梦泽。

权衡万古有低昂,鞭笞四海咸辟易。

高名一日满中州,贞心傲骨凌千秋。

腹中嗜古过玄晏,架上藏书胜邺侯。

挥毫万纸俱立尽,白璧黄金莫与酬。

手持三尺莲花铁,谭笑当年霏玉雪。

大鹏虽已徙南溟,羞向侯门事干谒。

白眼能空世上人,肮脏何堪嚼水蘖。

徒教薄命妒娥眉,道旁豺虎相撑持。

青天乍失白日暗,魑魅纷腾蛟蜮欺。

往欲叩阍阍者怒,长谣空自叹孤儿。

短褐萧萧发覆额,报仇欲作吴宫客。

文章忠孝两无伦,上书乞米长安陌。

酸鼻徒惊俗吏筵,石父沉冤宁与白。

交因东海屠先生,感激情深气大横。

解剑欲将酬刺士,报书聊为讼公卿。

吴狱邹阳初见释,皂帽藤冠入楚行。

楚中往事数屈宋,离骚留与词人诵。

江芷蘼芜荐异香,渔父江潭相伯仲。

潇湘秋月笼轻烟,领取扁舟湘浦弄。

自从著作掩柴扉,众人欲杀怜者稀。

未能东海来求药,暂向西山学采薇。

韬光埋照名宁灭,玉折兰凋事已非。

近日探奇趋百粤,委宛还堪穷禹穴。

闭户研精订杀青,溽暑炎方增病骨。

门下虽多问字俦,座上宁堪容俗客。

嗟余本是泥涂人,壮岁差能悟斫轮。

意气相逢肝胆立,平生不作侯门宾。

藤杖竹冠怀半刺,自述通家两世亲。

小子谬承尊上座,片语因君遂许可。

执辔何当下市门,千秋高谊归虚左。

定交倾盖已忘年,应酬沓遝何为者。

自昔高谈席上珍,道在龙蛇各冇神。

宇宙虽宽双眼在,英雄岂作蓬蒿伦。

顾我从旁觉形秽,么么之言何足陈。

拼音

xiān shēng hǎi nèi wén zhāng bó,bēn léi qū diàn zhēng pī lì。

xiōng cì néng bāo zhèn dàn tú,yì qì jiān tūn yún mèng zé。

quán héng wàn gǔ yǒu dī áng,biān chī sì hǎi xián pì yì。

gāo míng yī rì mǎn zhōng zhōu,zhēn xīn ào gǔ líng qiān qiū。

fù zhōng shì gǔ guò xuán yàn,jià shàng cáng shū shèng yè hóu。

huī háo wàn zhǐ jù lì jǐn,bái bì huáng jīn mò yǔ chóu。

shǒu chí sān chǐ lián huā tiě,tán xiào dāng nián fēi yù xuě。

dà péng suī yǐ xǐ nán míng,xiū xiàng hóu mén shì gàn yè。

bái yǎn néng kōng shì shàng rén,āng zàng hé kān jué shuǐ niè。

tú jiào báo mìng dù é méi,dào páng chái hǔ xiāng chēng chí。

qīng tiān zhà shī bái rì àn,chī mèi fēn téng jiāo yù qī。

wǎng yù kòu hūn hūn zhě nù,zhǎng yáo kōng zì tàn gū ér。

duǎn hè xiāo xiāo fā fù é,bào chóu yù zuò wú gōng kè。

wén zhāng zhōng xiào liǎng wú lún,shàng shū qǐ mǐ zhǎng ān mò。

suān bí tú jīng sú lì yán,shí fù chén yuān níng yǔ bái。

jiāo yīn dōng hǎi tú xiān shēng,gǎn jī qíng shēn qì dà héng。

jiě jiàn yù jiāng chóu cì shì,bào shū liáo wèi sòng gōng qīng。

wú yù zōu yáng chū jiàn shì,zào mào téng guān rù chǔ xíng。

chǔ zhōng wǎng shì shù qū sòng,lí sāo liú yǔ cí rén sòng。

jiāng zhǐ mí wú jiàn yì xiāng,yú fù jiāng tán xiāng bó zhòng。

xiāo xiāng qiū yuè lóng qīng yān,lǐng qǔ biǎn zhōu xiāng pǔ nòng。

zì cóng zhù zuò yǎn chái fēi,zhòng rén yù shā lián zhě xī。

wèi néng dōng hǎi lái qiú yào,zàn xiàng xī shān xué cǎi wēi。

tāo guāng mái zhào míng níng miè,yù zhé lán diāo shì yǐ fēi。

jìn rì tàn qí qū bǎi yuè,wěi wǎn hái kān qióng yǔ xué。

bì hù yán jīng dìng shā qīng,rù shǔ yán fāng zēng bìng gǔ。

mén xià suī duō wèn zì chóu,zuò shàng níng kān róng sú kè。

jiē yú běn shì ní tú rén,zhuàng suì chà néng wù zhuó lún。

yì qì xiāng féng gān dǎn lì,píng shēng bù zuò hóu mén bīn。

téng zhàng zhú guān huái bàn cì,zì shù tōng jiā liǎng shì qīn。

xiǎo zi miù chéng zūn shàng zuò,piàn yǔ yīn jūn suì xǔ kě。

zhí pèi hé dāng xià shì mén,qiān qiū gāo yì guī xū zuǒ。

dìng jiāo qīng gài yǐ wàng nián,yīng chóu dá tà hé wèi zhě。

zì xī gāo tán xí shàng zhēn,dào zài lóng shé gè mǎo shén。

yǔ zhòu suī kuān shuāng yǎn zài,yīng xióng qǐ zuò péng hāo lún。

gù wǒ cóng páng jué xíng huì,me me zhī yán hé zú chén。

作者介绍

欧必元

明 · 1573年 - 1642年

欧必元,字子建。顺德人。大任从孙,主遇从兄。十五岁为诸生,试辄第一。明思宗崇祯间贡生,年已六十。以时事多艰,慨然诣粤省巡抚,上书条陈急务,善之而不能用。当时缙绅称之为岭南端士。尝与修府县志乘,颇餍士论。晚年遨游山水,兴至,落笔千言立就。必元能诗文,与陈子壮、黎遂球等复修南园旧社,称南园十二子。著有《勾漏草》、《罗浮草》、《溪上草》、《琭玉斋稿》等。清郭汝诚咸丰《顺德县志》卷二四有传。欧必元诗,以华南师范大学藏清刊本《欧子建集》为底本。

查看全部作品 →