奉邀张孟奇使君偕邓伯乔李烟客梁非馨集竹素山房辱惠长篇赋答一首

欧生少小何狂痴,双眼如电光陆离。十五上书为弟子,下帷始解学吾伊。

羞效世儒守章句,网罗泛涉古文词。性好结交兼任侠,鲜车丽服相矜奇。

千金到手顷刻尽,十载踉当无立锥。有田不耕凭寸管,广厦不住巢一枝。

文章难饱便便腹,十朝九日烟无炊。原宪之裳东郭履,出门两足不能驰。

况多面瘢与血孔,将无痼疾等疮痍。世人相见皆欲走,嗜痂能得几相知。

欧生仰天长大笑,英雄可令困如斯。购得奇书将万卷,目不停阅手常披。

客到高谈雄四座,无酒还须便典衣。西邻欲骂东邻怪,笑杀纷纷世上儿。

尔来避盗入城市,数椂新盖俱茅茨。窗静只堪邀月色,庭空生怕寒风吹。

巷僻径深人到少,二三同调相追随。西园张公浮丘伯,博雅才名世所稀。

登坛虎视执牛耳,曹刘沈宋任鞭笞。相慕十年未识面,入林把臂来何迟。

邓生治具余治酒,相留竟日醉东篱。不鸣弦管不徵伎,不呼卢雉不弹棋。

留欢亦复无鸡黍,盘里精盐煮蕨薇。三城杳杳繁车马,华堂高咽烹鲜肥。

张公掉头不肯顾,张公此来欲何为。细语玄言促膝坐,古今商榷真纚纚。

秘文疑字无不订,酒酣耳热或谈诗。上穷仓颉下掌故,一日千秋正在兹。

禁城已闻更漏下,微微月色送将归。诘朝使者持尺素,已就长歌黄绢辞。

言言剖露真肝胆,使我读之惊且疑。茫茫宇宙谁知己,得公一顾决雄雌。

千人之诺不如一士谔,一狐之腋胜于千羊皮。富贵繁华有凋谢,西园张公真我师。

拼音

ōu shēng shǎo xiǎo hé kuáng chī,shuāng yǎn rú diàn guāng lù lí。shí wǔ shàng shū wèi dì zi,xià wéi shǐ jiě xué wú yī。

xiū xiào shì rú shǒu zhāng jù,wǎng luó fàn shè gǔ wén cí。xìng hǎo jié jiāo jiān rèn xiá,xiān chē lì fú xiāng jīn qí。

qiān jīn dào shǒu qǐng kè jǐn,shí zài liáng dāng wú lì zhuī。yǒu tián bù gēng píng cùn guǎn,guǎng shà bù zhù cháo yī zhī。

wén zhāng nán bǎo biàn biàn fù,shí cháo jiǔ rì yān wú chuī。yuán xiàn zhī shang dōng guō lǚ,chū mén liǎng zú bù néng chí。

kuàng duō miàn bān yǔ xuè kǒng,jiāng wú gù jí děng chuāng yí。shì rén xiāng jiàn jiē yù zǒu,shì jiā néng dé jǐ xiāng zhī。

ōu shēng yǎng tiān zhǎng dà xiào,yīng xióng kě lìng kùn rú sī。gòu dé qí shū jiāng wàn juǎn,mù bù tíng yuè shǒu cháng pī。

kè dào gāo tán xióng sì zuò,wú jiǔ hái xū biàn diǎn yī。xī lín yù mà dōng lín guài,xiào shā fēn fēn shì shàng ér。

ěr lái bì dào rù chéng shì,shù lù xīn gài jù máo cí。chuāng jìng zhǐ kān yāo yuè sè,tíng kōng shēng pà hán fēng chuī。

xiàng pì jìng shēn rén dào shǎo,èr sān tóng diào xiāng zhuī suí。xī yuán zhāng gōng fú qiū bó,bó yǎ cái míng shì suǒ xī。

dēng tán hǔ shì zhí niú ěr,cáo liú shěn sòng rèn biān chī。xiāng mù shí nián wèi shí miàn,rù lín bǎ bì lái hé chí。

dèng shēng zhì jù yú zhì jiǔ,xiāng liú jìng rì zuì dōng lí。bù míng xián guǎn bù zhēng jì,bù hū lú zhì bù dàn qí。

liú huān yì fù wú jī shǔ,pán lǐ jīng yán zhǔ jué wēi。sān chéng yǎo yǎo fán chē mǎ,huá táng gāo yàn pēng xiān féi。

zhāng gōng diào tóu bù kěn gù,zhāng gōng cǐ lái yù hé wèi。xì yǔ xuán yán cù xī zuò,gǔ jīn shāng què zhēn lí lí。

mì wén yí zì wú bù dìng,jiǔ hān ěr rè huò tán shī。shàng qióng cāng jié xià zhǎng gù,yī rì qiān qiū zhèng zài zī。

jìn chéng yǐ wén gèng lòu xià,wēi wēi yuè sè sòng jiāng guī。jí cháo shǐ zhě chí chǐ sù,yǐ jiù zhǎng gē huáng juàn cí。

yán yán pōu lù zhēn gān dǎn,shǐ wǒ dú zhī jīng qiě yí。máng máng yǔ zhòu shuí zhī jǐ,dé gōng yī gù jué xióng cí。

qiān rén zhī nuò bù rú yī shì è,yī hú zhī yè shèng yú qiān yáng pí。fù guì fán huá yǒu diāo xiè,xī yuán zhāng gōng zhēn wǒ shī。

作者介绍

欧必元

明 · 1573年 - 1642年

欧必元,字子建。顺德人。大任从孙,主遇从兄。十五岁为诸生,试辄第一。明思宗崇祯间贡生,年已六十。以时事多艰,慨然诣粤省巡抚,上书条陈急务,善之而不能用。当时缙绅称之为岭南端士。尝与修府县志乘,颇餍士论。晚年遨游山水,兴至,落笔千言立就。必元能诗文,与陈子壮、黎遂球等复修南园旧社,称南园十二子。著有《勾漏草》、《罗浮草》、《溪上草》、《琭玉斋稿》等。清郭汝诚咸丰《顺德县志》卷二四有传。欧必元诗,以华南师范大学藏清刊本《欧子建集》为底本。

查看全部作品 →