次李阳河 孙蕡 明 橹声咿轧如人语,鱼吹浪花作飞雨。停船把酒小孤山,顷刻回梢失前侣。危樯五两飞向东,李阳河水起西风。江豚翻波出复没,舟人倚柁认晴虹。秋云阴阴树叶脱,树头黄睢犹聒聒,明日云开楚天豁。 拼音 lǔ shēng yī yà rú rén yǔ,yú chuī làng huā zuò fēi yǔ。tíng chuán bǎ jiǔ xiǎo gū shān,qǐng kè huí shāo shī qián lǚ。wēi qiáng wǔ liǎng fēi xiàng dōng,lǐ yáng hé shuǐ qǐ xī fēng。jiāng tún fān bō chū fù méi,zhōu rén yǐ duò rèn qíng hóng。qiū yún yīn yīn shù yè tuō,shù tóu huáng suī yóu guā guā,míng rì yún kāi chǔ tiān huō。 作者介绍 孙 孙蕡 明 · 1334年 - 1389年 明广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。 查看全部作品 →