白纻四时词四首

馆娃宫畔风萧萧,芙蓉陨香杨柳凋。银河影淡乌鹊桥,荧荧双星丽碧霄。

美人微醉脸红潮,筵前举袖催玉箫。举歌白纻斗娇娆,越罗楚练风飘飘。

此时奉君情欲绝,铜龙夜深宫水咽,银床低转梧桐月。

拼音

guǎn wá gōng pàn fēng xiāo xiāo,fú róng yǔn xiāng yáng liǔ diāo。yín hé yǐng dàn wū què qiáo,yíng yíng shuāng xīng lì bì xiāo。

měi rén wēi zuì liǎn hóng cháo,yán qián jǔ xiù cuī yù xiāo。jǔ gē bái zhù dòu jiāo ráo,yuè luó chǔ liàn fēng piāo piāo。

cǐ shí fèng jūn qíng yù jué,tóng lóng yè shēn gōng shuǐ yàn,yín chuáng dī zhuǎn wú tóng yuè。

作者介绍

孙蕡

明 · 1334年 - 1389年

明广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

查看全部作品 →