挽叶太宜人

天下有至理,大数不可移。

天下有妙理,感应天无私。

吁嗟太母贤,令德女中师。

内助誉已播,教子名并驰。

一朝膺诰锡,冠帔乐清时。

云胡大数临,风波匪人为。

伟哉仁冢嗣,一德表孝思。

颠沛知有母,宁复顾身危。

号顿吁上帝,身代复奚疑。

仗此精诚格,感应桴鼓随。

异梦速匠氏,飞渡瞿塘弥。

须臾神斧挥,解蹇跻平夷。

贤母幸无恙,顾视喜移时。

全家荷无恙,冥冥显护持。

岂有他谬巧,孝弟通神祇。

始信天人理,居高还听卑。

贤母适数尽,和扁不可施。

巨峡洪涛中,拯溺兹已奇。

五十不称夭,矧已届古稀。

况复多贤嗣,振振并麟儿。

二难尤世罕,勋业期皋夔。

策名垂汗简,显扬端在兹。

含笑九原下,应知靡憾遗。

感此希奇事,相逢重叹咨。

愧乏如椽笔,聊尔陈芜词。

拼音

tiān xià yǒu zhì lǐ,dà shù bù kě yí。

tiān xià yǒu miào lǐ,gǎn yīng tiān wú sī。

xū jiē tài mǔ xián,lìng dé nǚ zhōng shī。

nèi zhù yù yǐ bō,jiào zi míng bìng chí。

yī cháo yīng gào xī,guān pèi lè qīng shí。

yún hú dà shù lín,fēng bō fěi rén wèi。

wěi zāi rén zhǒng sì,yī dé biǎo xiào sī。

diān pèi zhī yǒu mǔ,níng fù gù shēn wēi。

hào dùn xū shàng dì,shēn dài fù xī yí。

zhàng cǐ jīng chéng gé,gǎn yīng fú gǔ suí。

yì mèng sù jiàng shì,fēi dù qú táng mí。

xū yú shén fǔ huī,jiě jiǎn jī píng yí。

xián mǔ xìng wú yàng,gù shì xǐ yí shí。

quán jiā hé wú yàng,míng míng xiǎn hù chí。

qǐ yǒu tā miù qiǎo,xiào dì tōng shén qí。

shǐ xìn tiān rén lǐ,jū gāo hái tīng bēi。

xián mǔ shì shù jǐn,hé biǎn bù kě shī。

jù xiá hóng tāo zhōng,zhěng nì zī yǐ qí。

wǔ shí bù chēng yāo,shěn yǐ jiè gǔ xī。

kuàng fù duō xián sì,zhèn zhèn bìng lín ér。

èr nán yóu shì hǎn,xūn yè qī gāo kuí。

cè míng chuí hàn jiǎn,xiǎn yáng duān zài zī。

hán xiào jiǔ yuán xià,yīng zhī mí hàn yí。

gǎn cǐ xī qí shì,xiāng féng zhòng tàn zī。

kuì fá rú chuán bǐ,liáo ěr chén wú cí。

作者介绍

陈建

明 · 1497年 - 1567年

明广东东莞人,字廷肇,号清澜。嘉靖举人,授教谕,历信阳知县,以母老辞归。专精著述,尤精于理学。著《学部通辨》,谓阳明之学乱道误人,赞朱熹、陆九渊之说。又有《皇明通纪》、《治安要议》、《滥竽录》、《乐府通考》。

查看全部作品 →