题中条旧业图卷为王士烈大尹

中条之山何雄哉,层峰叠嶂高崔巍。太行嵩少与之相胍络,禹门凿断迥向中天开。

下有黄河水,奋激声如雷。波涛万里接银汉,到此曲折其势相萦回。

佳气日磅礴,孕秀多奇材。宝藏百物不足贵,往往间出人中魁。

不见岩下士,版筑将终身。宁知一旦叶梦出,大施霖雨康斯民。

唐有裴中立,平淮之功谁可及。宋有司马光,文章事业何煌煌。

至今行人过阙里,景仰式车临路旁。吾宗有兄王士烈,世向山中营旧业。

数顷良田万卷书,父祖传来今几叶。父祖唯积善,素无功名心。

到君尤加学问力,长年闭户松桂林。九经百氏贯乎一,律历地理俱精深。

鹤书远召来相寻,小试百里弹鸣琴。岐麦薿薿桑阴阴,黄童白叟皆讴吟。

近岁皇家事陵寝,北京山水明如锦。葬师不下数百人,取验求真口皆噤。

郭璞之术君所闲,天下山川指掌间。汉唐陵寝考分寸,琅琅一奏开天颜。

天颜悦怿恩加厚,太官供羊光禄酒。崛起长陵北山阜,有诏封山号天寿。

海晏河清亿万年,知君名与兹山久。君今迁擢居帝都,骏马蹴踏育云途。

圣明在上不可辜,随时正好陈嘉谟。勿作寻常浅丈夫,区区怀土胡为乎。

傅说诸君久已往,空山猿鹤空相呼。白云红树秋模糊,为君写作中条图。

古今志山同一符,君当解衣为我沽。会须一饮倾百壶,醉后与尔歌呜呜。

唾壶击折青珊瑚,中条佳气无时无,呜呼中条佳气无时无。

拼音

zhōng tiáo zhī shān hé xióng zāi,céng fēng dié zhàng gāo cuī wēi。tài xíng sōng shǎo yǔ zhī xiāng guā luò,yǔ mén záo duàn jiǒng xiàng zhōng tiān kāi。

xià yǒu huáng hé shuǐ,fèn jī shēng rú léi。bō tāo wàn lǐ jiē yín hàn,dào cǐ qū zhé qí shì xiāng yíng huí。

jiā qì rì bàng bó,yùn xiù duō qí cái。bǎo cáng bǎi wù bù zú guì,wǎng wǎng jiān chū rén zhōng kuí。

bù jiàn yán xià shì,bǎn zhù jiāng zhōng shēn。níng zhī yī dàn yè mèng chū,dà shī lín yǔ kāng sī mín。

táng yǒu péi zhōng lì,píng huái zhī gōng shuí kě jí。sòng yǒu sī mǎ guāng,wén zhāng shì yè hé huáng huáng。

zhì jīn xíng rén guò quē lǐ,jǐng yǎng shì chē lín lù páng。wú zōng yǒu xiōng wáng shì liè,shì xiàng shān zhōng yíng jiù yè。

shù qǐng liáng tián wàn juǎn shū,fù zǔ chuán lái jīn jǐ yè。fù zǔ wéi jī shàn,sù wú gōng míng xīn。

dào jūn yóu jiā xué wèn lì,zhǎng nián bì hù sōng guì lín。jiǔ jīng bǎi shì guàn hū yī,lǜ lì dì lǐ jù jīng shēn。

hè shū yuǎn zhào lái xiāng xún,xiǎo shì bǎi lǐ dàn míng qín。qí mài nǐ nǐ sāng yīn yīn,huáng tóng bái sǒu jiē ōu yín。

jìn suì huáng jiā shì líng qǐn,běi jīng shān shuǐ míng rú jǐn。zàng shī bù xià shù bǎi rén,qǔ yàn qiú zhēn kǒu jiē jìn。

guō pú zhī shù jūn suǒ xián,tiān xià shān chuān zhǐ zhǎng jiān。hàn táng líng qǐn kǎo fēn cùn,láng láng yī zòu kāi tiān yán。

tiān yán yuè yì ēn jiā hòu,tài guān gōng yáng guāng lù jiǔ。jué qǐ zhǎng líng běi shān fù,yǒu zhào fēng shān hào tiān shòu。

hǎi yàn hé qīng yì wàn nián,zhī jūn míng yǔ zī shān jiǔ。jūn jīn qiān zhuó jū dì dōu,jùn mǎ cù tà yù yún tú。

shèng míng zài shàng bù kě gū,suí shí zhèng hǎo chén jiā mó。wù zuò xún cháng qiǎn zhàng fū,qū qū huái tǔ hú wèi hū。

fù shuō zhū jūn jiǔ yǐ wǎng,kōng shān yuán hè kōng xiāng hū。bái yún hóng shù qiū mó hú,wèi jūn xiě zuò zhōng tiáo tú。

gǔ jīn zhì shān tóng yī fú,jūn dāng jiě yī wèi wǒ gū。huì xū yī yǐn qīng bǎi hú,zuì hòu yǔ ěr gē wū wū。

tuò hú jī zhé qīng shān hú,zhōng tiáo jiā qì wú shí wú,wū hū zhōng tiáo jiā qì wú shí wú。

作者介绍

王绂

明 · 1362年 - 1416年

明常州府无锡人,字孟端,号友石生,以隐居九龙山,又号九龙山人。自少志气高发,北游逾雁门。永乐中以荐入翰林为中书舍人。善书法,自谓书必如古人,庶可名业传后。尤工画山水竹石,妙绝一时。性高介绝俗,豪贵往见,每闭门不纳。有《王舍人诗集》。

查看全部作品 →