题师将军寿椿堂

我闻南华老仙所谈之灵椿,长年度世殊可人。尔来万有八千岁,方乃一秋兼一春。

桓桓师将军,忠孝孰可伦。缅思此椿寿,将以奉严君。

严君乃是先皇之虎臣,英姿雄略如有神。起家昔住荆溪滨,曾同周处为比邻。

惟将三尺剑,扫净六合尘。先皇骑龙上苍旻,攀髯不及空逡巡。

至今心尚赤,其奈发如银。将军袭爵尤忠勤,远持节钺镇八闽。

列鼎之养何足珍,惟思种椿搆堂怡其亲。君不见椿枝长茂椿叶重,堂前人对椿阴浓。

灵根盘结托厚地,高柯直上摩苍穹。蟠桃见之犹屈膝,乔松并之应敛容。

况并颦眉杨柳低头榕,世间凡木莫与同。呜呼世间凡木莫与同,唯孔明庙前之老柏,千古可与相争雄。

拼音

wǒ wén nán huá lǎo xiān suǒ tán zhī líng chūn,zhǎng nián dù shì shū kě rén。ěr lái wàn yǒu bā qiān suì,fāng nǎi yī qiū jiān yī chūn。

huán huán shī jiāng jūn,zhōng xiào shú kě lún。miǎn sī cǐ chūn shòu,jiāng yǐ fèng yán jūn。

yán jūn nǎi shì xiān huáng zhī hǔ chén,yīng zī xióng lüè rú yǒu shén。qǐ jiā xī zhù jīng xī bīn,céng tóng zhōu chù wèi bǐ lín。

wéi jiāng sān chǐ jiàn,sǎo jìng liù hé chén。xiān huáng qí lóng shàng cāng mín,pān rán bù jí kōng qūn xún。

zhì jīn xīn shàng chì,qí nài fā rú yín。jiāng jūn xí jué yóu zhōng qín,yuǎn chí jié yuè zhèn bā mǐn。

liè dǐng zhī yǎng hé zú zhēn,wéi sī zhǒng chūn gòu táng yí qí qīn。jūn bù jiàn chūn zhī zhǎng mào chūn yè zhòng,táng qián rén duì chūn yīn nóng。

líng gēn pán jié tuō hòu dì,gāo kē zhí shàng mó cāng qióng。pán táo jiàn zhī yóu qū xī,qiáo sōng bìng zhī yīng liǎn róng。

kuàng bìng pín méi yáng liǔ dī tóu róng,shì jiān fán mù mò yǔ tóng。wū hū shì jiān fán mù mò yǔ tóng,wéi kǒng míng miào qián zhī lǎo bǎi,qiān gǔ kě yǔ xiāng zhēng xióng。

作者介绍

王绂

明 · 1362年 - 1416年

明常州府无锡人,字孟端,号友石生,以隐居九龙山,又号九龙山人。自少志气高发,北游逾雁门。永乐中以荐入翰林为中书舍人。善书法,自谓书必如古人,庶可名业传后。尤工画山水竹石,妙绝一时。性高介绝俗,豪贵往见,每闭门不纳。有《王舍人诗集》。

查看全部作品 →