题王将军梅雪轩

襄阳耆旧孟浩然,雪中骑驴耸吟肩。西湖处士林逋仙,梅边引鹤乌帽偏。

二子寒酸无所托,遂与梅雪同清妍。将军执锐常披坚,奇勋要使彝鼎镌。

虽蒙优擢入卫尉,可容梅雪相留连。我知将军非泥此,朝市乃欲如林泉。

况今四海同一天,无劳万里横戈鋋。雅歌投壶分内事,孰谓梅雪非我便。

种梅五六株,搆轩数十椽。花时雪霁江月圆,香影满庭冰玉鲜。

时时退直得清暇,开轩命客烹肥膻。从教曲奏谯楼角,任取寒生玉帐毡。

梅以供鼎实,雪以呈丰年。上祝天子万万岁,岁岁阳春生意全。

乃知将军爱梅雪,寒酸之士正尔霄壤悬。

拼音

xiāng yáng qí jiù mèng hào rán,xuě zhōng qí lǘ sǒng yín jiān。xī hú chù shì lín bū xiān,méi biān yǐn hè wū mào piān。

èr zi hán suān wú suǒ tuō,suì yǔ méi xuě tóng qīng yán。jiāng jūn zhí ruì cháng pī jiān,qí xūn yào shǐ yí dǐng juān。

suī méng yōu zhuó rù wèi wèi,kě róng méi xuě xiāng liú lián。wǒ zhī jiāng jūn fēi ní cǐ,cháo shì nǎi yù rú lín quán。

kuàng jīn sì hǎi tóng yī tiān,wú láo wàn lǐ héng gē chán。yǎ gē tóu hú fēn nèi shì,shú wèi méi xuě fēi wǒ biàn。

zhǒng méi wǔ liù zhū,gòu xuān shù shí chuán。huā shí xuě jì jiāng yuè yuán,xiāng yǐng mǎn tíng bīng yù xiān。

shí shí tuì zhí dé qīng xiá,kāi xuān mìng kè pēng féi shān。cóng jiào qū zòu qiáo lóu jiǎo,rèn qǔ hán shēng yù zhàng zhān。

méi yǐ gōng dǐng shí,xuě yǐ chéng fēng nián。shàng zhù tiān zi wàn wàn suì,suì suì yáng chūn shēng yì quán。

nǎi zhī jiāng jūn ài méi xuě,hán suān zhī shì zhèng ěr xiāo rǎng xuán。

作者介绍

王绂

明 · 1362年 - 1416年

明常州府无锡人,字孟端,号友石生,以隐居九龙山,又号九龙山人。自少志气高发,北游逾雁门。永乐中以荐入翰林为中书舍人。善书法,自谓书必如古人,庶可名业传后。尤工画山水竹石,妙绝一时。性高介绝俗,豪贵往见,每闭门不纳。有《王舍人诗集》。

查看全部作品 →