送深上人湛然游方

我生忆当年少时,清狂纵逸谁能羁。

杖头百钱一壶酒,布袜青鞋随所之。

不肯低头学干谒,每向名山访幽绝。

片帆晴度浙江涛,疋马寒冲蓟门雪。

黄河西来一带横,岷江东下连沧溟。

望中惟觉隘寰宇,物外尚欲登蓬瀛。

年来潦倒浑无用,疾气攻身常隐痛。

稍因休暇辄欲眠,并舍相呼懒行动。

矧并感荷君恩深,优容散逸居词林。

私怀固有寻山约,激切难忘恋阙心。

云水烟霞应宿好,静自寻思还自笑。

至今天姥与匡庐,清夜犹能梦中到。

深师乃是学佛人,与予似有三生因。

岭上孤云久为伴,天涯片月长随身。

清容磊落苍厓古,破衲斓斑杂缯补。

不惟潭底解降龙,才遇山深即驯虎。

初从云中登五台,淮流杯渡江云开。

少林长芦虽古刹,丛林须向京都来。

京都诸山遍游瞩,犹能过我蓬庵宿。

对榻听残上苑钟,论诗剪尽西窗烛。

相看身世总忘机,水自潺潺云自飞。

师利远寻居士室,大颠留却使君衣。

无心偶尔欣相遇,又复飘然拂衣去。

问师此去游何方,多半名山我游处。

大江南北浙东西,是处堪行路不迷。

试觅名山最奇处,石间多有我留题。

拼音

wǒ shēng yì dāng nián shǎo shí,qīng kuáng zòng yì shuí néng jī。

zhàng tóu bǎi qián yī hú jiǔ,bù wà qīng xié suí suǒ zhī。

bù kěn dī tóu xué gàn yè,měi xiàng míng shān fǎng yōu jué。

piàn fān qíng dù zhè jiāng tāo,pǐ mǎ hán chōng jì mén xuě。

huáng hé xī lái yī dài héng,mín jiāng dōng xià lián cāng míng。

wàng zhōng wéi jué ài huán yǔ,wù wài shàng yù dēng péng yíng。

nián lái lǎo dào hún wú yòng,jí qì gōng shēn cháng yǐn tòng。

shāo yīn xiū xiá zhé yù mián,bìng shě xiāng hū lǎn xíng dòng。

shěn bìng gǎn hé jūn ēn shēn,yōu róng sàn yì jū cí lín。

sī huái gù yǒu xún shān yuē,jī qiè nán wàng liàn quē xīn。

yún shuǐ yān xiá yīng sù hǎo,jìng zì xún sī hái zì xiào。

zhì jīn tiān lǎo yǔ kuāng lú,qīng yè yóu néng mèng zhōng dào。

shēn shī nǎi shì xué fú rén,yǔ yǔ shì yǒu sān shēng yīn。

lǐng shàng gū yún jiǔ wèi bàn,tiān yá piàn yuè zhǎng suí shēn。

qīng róng lěi luò cāng yá gǔ,pò nà lán bān zá zēng bǔ。

bù wéi tán dǐ jiě jiàng lóng,cái yù shān shēn jí xùn hǔ。

chū cóng yún zhōng dēng wǔ tái,huái liú bēi dù jiāng yún kāi。

shǎo lín zhǎng lú suī gǔ shā,cóng lín xū xiàng jīng dōu lái。

jīng dōu zhū shān biàn yóu zhǔ,yóu néng guò wǒ péng ān sù。

duì tà tīng cán shàng yuàn zhōng,lùn shī jiǎn jǐn xī chuāng zhú。

xiāng kàn shēn shì zǒng wàng jī,shuǐ zì chán chán yún zì fēi。

shī lì yuǎn xún jū shì shì,dà diān liú què shǐ jūn yī。

wú xīn ǒu ěr xīn xiāng yù,yòu fù piāo rán fú yī qù。

wèn shī cǐ qù yóu hé fāng,duō bàn míng shān wǒ yóu chù。

dà jiāng nán běi zhè dōng xī,shì chù kān xíng lù bù mí。

shì mì míng shān zuì qí chù,shí jiān duō yǒu wǒ liú tí。

作者介绍

王绂

明 · 1362年 - 1416年

明常州府无锡人,字孟端,号友石生,以隐居九龙山,又号九龙山人。自少志气高发,北游逾雁门。永乐中以荐入翰林为中书舍人。善书法,自谓书必如古人,庶可名业传后。尤工画山水竹石,妙绝一时。性高介绝俗,豪贵往见,每闭门不纳。有《王舍人诗集》。

查看全部作品 →