长诗一章美韩侯也侯宰无锡多善政复以捍御有功遂升州守之秩行且有日乡人王昶会予京师能具谈侯德予辱知遇尤深弗得归预攀辕之列敬用次第昶言赋成长诗五十韵使邑人歌之窃比甘棠之咏云耳

有客黄昏来寓邸,扣门吴语知乡里。

肃容升堂再拜馀,袖出平安书一纸。

上言间阔苦忧思,下叙寒温询动止。

灯前鸡黍款客尝,品味无兼嗟客里。

酒酣询访悉乡闾,祗说韩侯政声美。

自从侯初下车日,务敦朴厚消浮靡。

劝民衣食务农桑,游食咸驱业耘耔。

西风阡陌凉雨晴,黍稷盈畴光薿薿。

日斜村巷归牛羊,霜老园林熟梨柿。

每岁春秋社祭馀,亲率吾民行饮礼。

推崇有德尊高年,一一酒行躬拜跽。

宾主从容酬献间,观感人人良有启。

时因公暇入庠舍,左右琴书坐凭几。

诸生济济趋上堂,问难执经穷至理。

遂致吾乡孝弟风,敦睦夐非他邑比。

纵有凶顽亦革面,讼庭罕见施鞭捶。

岂独强梁化柔顺,坐使妖魑绝淫祀。

寸心既正天弗违,雨旸任意如颐指。

事神治民各尽心,实以一廉先律已。

处心宽仁复明恕,皎若日星清似水。

况复尤长捍御功,文武全才孰能拟。

象纬今年示灾变,天兵抵阙除奸宄。

雄师百万才渡淮,败卒南奔散如蚁。

却来州县事劫掠,行旅道边相枕死。

顿使前时革面徒,旧恶乘风亦群起。

白昼挥戈肆仇杀,阖室连村遭破燬。

圣皇戡乱已登极,如日行空正天纪。

诏书驰布宣至仁,此辈猖狂犹未已。

侯言我职当字民,涂炭吾民能坐视。

协谋僚寀集吏卒,爰整戈矛张弓矢。

奋身鼓勇当众先,尽获渠魁磔诸市。

从此居民始贴席,老稚欣欣免惊徙。

且今无恙共相见,不得我侯安得尔。

事定侯来达上闻,奏功特启宸衷喜。

锡赉荣颁品秩尊,县令乔迁州刺史。

只今催上去有期,无计攀留嗟失恃。

徒切甘棠去后思,抚字情亲恩浃髓。

我闻客言兴叹嗟,始信学优才可仕。

忆予前岁初还家,旧业荒芜没荆杞。

亦曾修刺谒侯堂,一见下阶蒙倒屣。

谬承奖谕勉前修,不以孤寒辄相鄙。

迩来别侯已三载,雅论洋洋犹在耳。

会侯来京我入蜀,彼此参商乃如是。

感侯知我情更深,听客之言良有以。

古云郎官应列宿,益信斯言非谬矣。

百里民心有休戚,政关令佐人臧否。

嗟我韩侯能惠民,政声足与龚黄齿。

愿言守令皆韩侯,尧舜吾民立堪俟。

侯当此去不再留,发轫青云自兹始。

客还为我深致辞,攀饯无繇身绊此。

山斗区区景仰情,作诗颂侯烦送似。

拼音

yǒu kè huáng hūn lái yù dǐ,kòu mén wú yǔ zhī xiāng lǐ。

sù róng shēng táng zài bài yú,xiù chū píng ān shū yī zhǐ。

shàng yán jiān kuò kǔ yōu sī,xià xù hán wēn xún dòng zhǐ。

dēng qián jī shǔ kuǎn kè cháng,pǐn wèi wú jiān jiē kè lǐ。

jiǔ hān xún fǎng xī xiāng lǘ,zhī shuō hán hóu zhèng shēng měi。

zì cóng hóu chū xià chē rì,wù dūn pǔ hòu xiāo fú mí。

quàn mín yī shí wù nóng sāng,yóu shí xián qū yè yún zǐ。

xī fēng qiān mò liáng yǔ qíng,shǔ jì yíng chóu guāng nǐ nǐ。

rì xié cūn xiàng guī niú yáng,shuāng lǎo yuán lín shú lí shì。

měi suì chūn qiū shè jì yú,qīn lǜ wú mín xíng yǐn lǐ。

tuī chóng yǒu dé zūn gāo nián,yī yī jiǔ xíng gōng bài jì。

bīn zhǔ cóng róng chóu xiàn jiān,guān gǎn rén rén liáng yǒu qǐ。

shí yīn gōng xiá rù xiáng shě,zuǒ yòu qín shū zuò píng jǐ。

zhū shēng jì jì qū shàng táng,wèn nán zhí jīng qióng zhì lǐ。

suì zhì wú xiāng xiào dì fēng,dūn mù xiòng fēi tā yì bǐ。

zòng yǒu xiōng wán yì gé miàn,sòng tíng hǎn jiàn shī biān chuí。

qǐ dú qiáng liáng huà róu shùn,zuò shǐ yāo chī jué yín sì。

cùn xīn jì zhèng tiān fú wéi,yǔ yáng rèn yì rú yí zhǐ。

shì shén zhì mín gè jǐn xīn,shí yǐ yī lián xiān lǜ yǐ。

chù xīn kuān rén fù míng shù,jiǎo ruò rì xīng qīng shì shuǐ。

kuàng fù yóu zhǎng hàn yù gōng,wén wǔ quán cái shú néng nǐ。

xiàng wěi jīn nián shì zāi biàn,tiān bīng dǐ quē chú jiān guǐ。

xióng shī bǎi wàn cái dù huái,bài zú nán bēn sàn rú yǐ。

què lái zhōu xiàn shì jié lüè,xíng lǚ dào biān xiāng zhěn sǐ。

dùn shǐ qián shí gé miàn tú,jiù è chéng fēng yì qún qǐ。

bái zhòu huī gē sì chóu shā,hé shì lián cūn zāo pò huǐ。

shèng huáng kān luàn yǐ dēng jí,rú rì xíng kōng zhèng tiān jì。

zhào shū chí bù xuān zhì rén,cǐ bèi chāng kuáng yóu wèi yǐ。

hóu yán wǒ zhí dāng zì mín,tú tàn wú mín néng zuò shì。

xié móu liáo cǎi jí lì zú,yuán zhěng gē máo zhāng gōng shǐ。

fèn shēn gǔ yǒng dāng zhòng xiān,jǐn huò qú kuí zhé zhū shì。

cóng cǐ jū mín shǐ tiē xí,lǎo zhì xīn xīn miǎn jīng xǐ。

qiě jīn wú yàng gòng xiāng jiàn,bù dé wǒ hóu ān dé ěr。

shì dìng hóu lái dá shàng wén,zòu gōng tè qǐ chén zhōng xǐ。

xī lài róng bān pǐn zhì zūn,xiàn lìng qiáo qiān zhōu cì shǐ。

zhǐ jīn cuī shàng qù yǒu qī,wú jì pān liú jiē shī shì。

tú qiè gān táng qù hòu sī,fǔ zì qíng qīn ēn jiā suǐ。

wǒ wén kè yán xīng tàn jiē,shǐ xìn xué yōu cái kě shì。

yì yǔ qián suì chū hái jiā,jiù yè huāng wú méi jīng qǐ。

yì céng xiū cì yè hóu táng,yī jiàn xià jiē méng dào xǐ。

miù chéng jiǎng yù miǎn qián xiū,bù yǐ gū hán zhé xiāng bǐ。

ěr lái bié hóu yǐ sān zài,yǎ lùn yáng yáng yóu zài ěr。

huì hóu lái jīng wǒ rù shǔ,bǐ cǐ cān shāng nǎi rú shì。

gǎn hóu zhī wǒ qíng gèng shēn,tīng kè zhī yán liáng yǒu yǐ。

gǔ yún láng guān yīng liè sù,yì xìn sī yán fēi miù yǐ。

bǎi lǐ mín xīn yǒu xiū qī,zhèng guān lìng zuǒ rén zāng fǒu。

jiē wǒ hán hóu néng huì mín,zhèng shēng zú yǔ gōng huáng chǐ。

yuàn yán shǒu lìng jiē hán hóu,yáo shùn wú mín lì kān qí。

hóu dāng cǐ qù bù zài liú,fā rèn qīng yún zì zī shǐ。

kè hái wèi wǒ shēn zhì cí,pān jiàn wú yáo shēn bàn cǐ。

shān dòu qū qū jǐng yǎng qíng,zuò shī sòng hóu fán sòng shì。

作者介绍

王绂

明 · 1362年 - 1416年

明常州府无锡人,字孟端,号友石生,以隐居九龙山,又号九龙山人。自少志气高发,北游逾雁门。永乐中以荐入翰林为中书舍人。善书法,自谓书必如古人,庶可名业传后。尤工画山水竹石,妙绝一时。性高介绝俗,豪贵往见,每闭门不纳。有《王舍人诗集》。

查看全部作品 →