挽李给事中父

令子清时拜好官,先生林下独盘桓。

隔帘山色吟边见,绕径黄花醉后看。

沧海鹤归云渺渺,南柯梦断夜漫漫。

可怜孤冢平郊外,衰草含烟霭莫寒。

拼音

lìng zi qīng shí bài hǎo guān,xiān shēng lín xià dú pán huán。

gé lián shān sè yín biān jiàn,rào jìng huáng huā zuì hòu kàn。

cāng hǎi hè guī yún miǎo miǎo,nán kē mèng duàn yè màn màn。

kě lián gū zhǒng píng jiāo wài,shuāi cǎo hán yān ǎi mò hán。

作者介绍

曹义

明 · ? - ?

明应天府句容人,字子宜。永乐十三年进士。授翰林院编修,升礼部主事,累迁南京吏部尚书。正统末,京师告急,奉命守崇文门。天顺初辞官归。有《默庵集》。

查看全部作品 →