初平牧羊图为王得斋作

初平公,年少时,嬉戏不殊同队儿。眉清目秀神仙姿,凡夫肉眼那相知。

牧羊适遇仙者俦,因缘夙契情相投。金华山中共笑傲,蓬莱顶上同遨游。

蓬莱山,渺何处,东望沧溟蔼云树。苍松翠竹落晴阴,碧洞丹崖锁寒雾。

朅来山中四十年,人间尘迹俱茫然。难兄寻觅叹无缘,黄冠引上蓬莱巅。

蓬莱之山何所适,吸景餐霞自朝夕。石鼎胡麻带露香,蓝田碧玉和烟湿。

问渠所牧者,笑指东山侧。阿兄试看之,累累总顽石。

谁知仙家术妙非寻常,呼嘘造化日月壶中长。等闲指挥一叱咤,乱山白石皆成羊。

安期生,魏伯阳,平生与之相颉颃。神仙之说称荒唐,我亦叩之心茫茫。

蓬莱三岛足迹邈难到,对此画图题诗增慨慷。

拼音

chū píng gōng,nián shǎo shí,xī xì bù shū tóng duì ér。méi qīng mù xiù shén xiān zī,fán fū ròu yǎn nà xiāng zhī。

mù yáng shì yù xiān zhě chóu,yīn yuán sù qì qíng xiāng tóu。jīn huá shān zhōng gòng xiào ào,péng lái dǐng shàng tóng áo yóu。

péng lái shān,miǎo hé chù,dōng wàng cāng míng ǎi yún shù。cāng sōng cuì zhú luò qíng yīn,bì dòng dān yá suǒ hán wù。

qiè lái shān zhōng sì shí nián,rén jiān chén jì jù máng rán。nán xiōng xún mì tàn wú yuán,huáng guān yǐn shàng péng lái diān。

péng lái zhī shān hé suǒ shì,xī jǐng cān xiá zì cháo xī。shí dǐng hú má dài lù xiāng,lán tián bì yù hé yān shī。

wèn qú suǒ mù zhě,xiào zhǐ dōng shān cè。ā xiōng shì kàn zhī,lèi lèi zǒng wán shí。

shuí zhī xiān jiā shù miào fēi xún cháng,hū xū zào huà rì yuè hú zhōng zhǎng。děng xián zhǐ huī yī chì zhà,luàn shān bái shí jiē chéng yáng。

ān qī shēng,wèi bó yáng,píng shēng yǔ zhī xiāng jié háng。shén xiān zhī shuō chēng huāng táng,wǒ yì kòu zhī xīn máng máng。

péng lái sān dǎo zú jì miǎo nán dào,duì cǐ huà tú tí shī zēng kǎi kāng。

作者介绍

曹义

明 · ? - ?

明应天府句容人,字子宜。永乐十三年进士。授翰林院编修,升礼部主事,累迁南京吏部尚书。正统末,京师告急,奉命守崇文门。天顺初辞官归。有《默庵集》。

查看全部作品 →