题菊庵先生挽诗卷

菊庵先生天下士,才器卓确俦能同。

读书一目五行下,六经星斗罗心胸。

当年束发试乡举,已与老辈争豪雄。

文章湓溢万斛涌,不啻天马行秋空。

词场七试竟不偶,铁砚欲弊仍磨砻。

登高解作子虚赋,金玉掷地声玲珑。

兴来临池恣挥洒,仿佛羲献渠亲逢。

园林颇似通德里,气岸不减眉山公。

胡为一夕遽梦牒,玉楼仙去何匆匆。

遂令里闬失模范,贸焉摘埴行途穷。

年深草色上翁仲,马鬣一片青山封。

于今有子更奇拔,明时科第高登庸。

清词醉草得遗训,耻学篆刻工雕虫。

东台列职近五载,谏疏屡上输精忠。

天章褒异重厥自,恩被两世颁双龙。

先生于兹固不朽,光烛泉壤回春风。

嗟予后学生已晚,不获铅椠相追从。

怀贤窃欲颂潜德,安得巨笔如长虹。

拼音

jú ān xiān shēng tiān xià shì,cái qì zhuó què chóu néng tóng。

dú shū yī mù wǔ xíng xià,liù jīng xīng dòu luó xīn xiōng。

dāng nián shù fā shì xiāng jǔ,yǐ yǔ lǎo bèi zhēng háo xióng。

wén zhāng pén yì wàn hú yǒng,bù chì tiān mǎ xíng qiū kōng。

cí chǎng qī shì jìng bù ǒu,tiě yàn yù bì réng mó lóng。

dēng gāo jiě zuò zi xū fù,jīn yù zhì dì shēng líng lóng。

xīng lái lín chí zì huī sǎ,fǎng fú xī xiàn qú qīn féng。

yuán lín pǒ shì tōng dé lǐ,qì àn bù jiǎn méi shān gōng。

hú wèi yī xī jù mèng dié,yù lóu xiān qù hé cōng cōng。

suì lìng lǐ hàn shī mó fàn,mào yān zhāi zhí xíng tú qióng。

nián shēn cǎo sè shàng wēng zhòng,mǎ liè yī piàn qīng shān fēng。

yú jīn yǒu zi gèng qí bá,míng shí kē dì gāo dēng yōng。

qīng cí zuì cǎo dé yí xùn,chǐ xué zhuàn kè gōng diāo chóng。

dōng tái liè zhí jìn wǔ zài,jiàn shū lǚ shàng shū jīng zhōng。

tiān zhāng bāo yì zhòng jué zì,ēn bèi liǎng shì bān shuāng lóng。

xiān shēng yú zī gù bù xiǔ,guāng zhú quán rǎng huí chūn fēng。

jiē yǔ hòu xué shēng yǐ wǎn,bù huò qiān qiàn xiāng zhuī cóng。

huái xián qiè yù sòng qián dé,ān dé jù bǐ rú zhǎng hóng。

作者介绍

童轩

明 · 1425年 - 1498年

明江西鄱阳人,字士昂。工书能诗。景泰二年进士。授南京吏科给事中。成化时,以户科都给事中入川镇压赵铎起事,还言欲息盗贼必先去贪官、均科差。累进右副都御史提督松潘军务。弘治中官至南京礼部尚书。有《清风亭稿》、《枕肱集》、《梦征录》。

查看全部作品 →