去妇词 童轩 明 刺促何刺促,出门不敢分明哭。忆初痴小嫁君,时自谓生死常相随。谁知中道生乖阻,弃妾红颜不如土。弓鞋窄小荆棘多,掩泪行寻旧时路。浮云上天归有时,君心一失那能回。糟糠不忘如再好,重磨荆钗与偕老。 拼音 cì cù hé cì cù,chū mén bù gǎn fēn míng kū。yì chū chī xiǎo jià jūn,shí zì wèi shēng sǐ cháng xiāng suí。shuí zhī zhōng dào shēng guāi zǔ,qì qiè hóng yán bù rú tǔ。gōng xié zhǎi xiǎo jīng jí duō,yǎn lèi xíng xún jiù shí lù。fú yún shàng tiān guī yǒu shí,jūn xīn yī shī nà néng huí。zāo kāng bù wàng rú zài hǎo,zhòng mó jīng chāi yǔ xié lǎo。 作者介绍 童 童轩 明 · 1425年 - 1498年 明江西鄱阳人,字士昂。工书能诗。景泰二年进士。授南京吏科给事中。成化时,以户科都给事中入川镇压赵铎起事,还言欲息盗贼必先去贪官、均科差。累进右副都御史提督松潘军务。弘治中官至南京礼部尚书。有《清风亭稿》、《枕肱集》、《梦征录》。 查看全部作品 →