峡山寺次坡仙韵 杨起元 明 叠翠峰连汉,拖蓝水接湾。浮生非是梦,真境且舒颜。机息鸥来狎,天空云去还。树烟笼梵刹,花雨点禅关。清籁鸣幽壑,画图开远山。何须觅身外,此即异人间。不见龙归洞,曾闻猿献环。孤峰点黛色,天外露云鬟。 拼音 dié cuì fēng lián hàn,tuō lán shuǐ jiē wān。fú shēng fēi shì mèng,zhēn jìng qiě shū yán。jī xī ōu lái xiá,tiān kōng yún qù hái。shù yān lóng fàn shā,huā yǔ diǎn chán guān。qīng lài míng yōu hè,huà tú kāi yuǎn shān。hé xū mì shēn wài,cǐ jí yì rén jiān。bù jiàn lóng guī dòng,céng wén yuán xiàn huán。gū fēng diǎn dài sè,tiān wài lù yún huán。 作者介绍 杨 杨起元 明 · 1547年 - 1599年 明广东归善人,字贞复,号复所。万历五年进士。从罗汝芳学王阳明理学。张居正当政,恶讲学。适汝芳被劾罢,起元宗王学如常。官至吏部左侍郎。天启初追谥文懿。有《證学编》、《杨文懿集》等。 查看全部作品 →