峡山寺次坡仙韵

香刹出诸天,攀跻磴道悬。

松篁蒙岭密,猿狖跃峰联。

积藓行防踬,垂藤帻虑牵。

林昏疑虎伏,壑静似龙眠。

孤磬岩间发,明灯树杪然。

飞腾驱白象,结构拥青莲。

探讨今辰得,皈依夙愿便。

晚来催解缆,乘月下江烟。

拼音

xiāng shā chū zhū tiān,pān jī dèng dào xuán。

sōng huáng méng lǐng mì,yuán yòu yuè fēng lián。

jī xiǎn xíng fáng zhì,chuí téng zé lǜ qiān。

lín hūn yí hǔ fú,hè jìng shì lóng mián。

gū qìng yán jiān fā,míng dēng shù miǎo rán。

fēi téng qū bái xiàng,jié gòu yōng qīng lián。

tàn tǎo jīn chén dé,guī yī sù yuàn biàn。

wǎn lái cuī jiě lǎn,chéng yuè xià jiāng yān。

作者介绍

杨起元

明 · 1547年 - 1599年

明广东归善人,字贞复,号复所。万历五年进士。从罗汝芳学王阳明理学。张居正当政,恶讲学。适汝芳被劾罢,起元宗王学如常。官至吏部左侍郎。天启初追谥文懿。有《證学编》、《杨文懿集》等。

查看全部作品 →