春日住尧峰山寺示瑞上人

谁谓东南山不高,尧峰之岭何岧峣。

等闲鹳雀飞不过,无数蛇龙卧自骄。

冥冥苍霭云树乱,风雷常走山之半。

黯惨岩扉昼不开,欹斜石磴危疑断。

凭陵眺瞩郁嵯峨,一起一伏山如波。

逶迤尽逐五湖去,琉璃碗内盛青螺。

振衣千仞寂不语,■然长啸应孤屿。

黄鹤仙人招不来,扁舟范蠡从兹去。

落落乾坤何不容,吴水吴山几万重。

此身不啻如一蚁,安能局蹐悲途穷。

头颅犹黑舌犹在,犹堪一日三千钟。

生儿宁尽如仲谋,马上何须羡乃公。

英雄事业流水尽,五陵荒草秋风紧。

世界浮生大梦中,空华倏忽看朝槿。

远公近借青莲室,猿猱麛鹿同招隐。

闭门满地白云流,风吹松花堕金粉。

拼音

shuí wèi dōng nán shān bù gāo,yáo fēng zhī lǐng hé tiáo yáo。

děng xián guàn què fēi bù guò,wú shù shé lóng wò zì jiāo。

míng míng cāng ǎi yún shù luàn,fēng léi cháng zǒu shān zhī bàn。

àn cǎn yán fēi zhòu bù kāi,yī xié shí dèng wēi yí duàn。

píng líng tiào zhǔ yù cuó é,yī qǐ yī fú shān rú bō。

wēi yí jǐn zhú wǔ hú qù,liú lí wǎn nèi shèng qīng luó。

zhèn yī qiān rèn jì bù yǔ,rán zhǎng xiào yīng gū yǔ。

huáng hè xiān rén zhāo bù lái,biǎn zhōu fàn lí cóng zī qù。

luò luò qián kūn hé bù róng,wú shuǐ wú shān jǐ wàn zhòng。

cǐ shēn bù chì rú yī yǐ,ān néng jú jí bēi tú qióng。

tóu lú yóu hēi shé yóu zài,yóu kān yī rì sān qiān zhōng。

shēng ér níng jǐn rú zhòng móu,mǎ shàng hé xū xiàn nǎi gōng。

yīng xióng shì yè liú shuǐ jǐn,wǔ líng huāng cǎo qiū fēng jǐn。

shì jiè fú shēng dà mèng zhōng,kōng huá shū hū kàn cháo jǐn。

yuǎn gōng jìn jiè qīng lián shì,yuán náo mí lù tóng zhāo yǐn。

bì mén mǎn dì bái yún liú,fēng chuī sōng huā duò jīn fěn。

作者介绍

张元凯

明 · ? - ?

明苏州吴县人,字左虞。少习《毛诗》。以世职为苏州卫指挥,督运漕粮北上,有功不得叙,自免归。悒悒不得志,以酒自放,酒酣谈天下事,慷慨风发。工诗,有《伐檀斋集》。

查看全部作品 →