情诗

驱马出国门,擐鞭与君辞。

我行岂云乐,生离有余哀。

永念平生亲,流涕如连丝。

况复多阴霖,行潦成污池。

驽马已云罢,欲进忽复迟。

聊复稍盘桓,故乡犹可晞。

前路邈何极,忧念生狂痴。

拼音

qū mǎ chū guó mén,huàn biān yǔ jūn cí。

wǒ xíng qǐ yún lè,shēng lí yǒu yú āi。

yǒng niàn píng shēng qīn,liú tì rú lián sī。

kuàng fù duō yīn lín,xíng lǎo chéng wū chí。

nú mǎ yǐ yún bà,yù jìn hū fù chí。

liáo fù shāo pán huán,gù xiāng yóu kě xī。

qián lù miǎo hé jí,yōu niàn shēng kuáng chī。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →