金人出猎图为宪使黄存诚赋

胡地秋高多雪霜,金人校猎来沙场。

毡车百辆随戎王,桓桓虎士争跳梁。

紫骝叱拨杂骕骦,雕鞍银镫红绒缰。

其中者谁膂力强,黄髯似戟双瞳光。

弯弓雄视隘八荒,瞥然驰过青山傍。

狐兔奚足污镞铓,仆姑一发殪白狼。

海东之鸷材最良,畜养日久思奋扬。

脱鞲直上云间翔,金眸玉爪不可当。

驾鹅群飞摩青苍,竦身击之绝其吭。

雕鹰四出势愈张,血洒平芜多毙伤。

戎王对此喜欲狂,举头大笑天茫茫。

岂恤士马冻欲僵,且沽潼酪浇枯肠。

归来开宴罗酒浆,毳裘狐帽分两行。

高烧银烛排红妆,琵琶枨枨间笙簧。

戎王嗜酒犹渴羌,诸酋起舞迭进觞。

上下胥庆乐未央,不知华月生东方。

拼音

hú dì qiū gāo duō xuě shuāng,jīn rén xiào liè lái shā chǎng。

zhān chē bǎi liàng suí róng wáng,huán huán hǔ shì zhēng tiào liáng。

zǐ liú chì bō zá sù shuāng,diāo ān yín dèng hóng róng jiāng。

qí zhōng zhě shuí lǚ lì qiáng,huáng rán shì jǐ shuāng tóng guāng。

wān gōng xióng shì ài bā huāng,piē rán chí guò qīng shān bàng。

hú tù xī zú wū zú máng,pū gū yī fā yì bái láng。

hǎi dōng zhī zhì cái zuì liáng,chù yǎng rì jiǔ sī fèn yáng。

tuō gōu zhí shàng yún jiān xiáng,jīn móu yù zhǎo bù kě dāng。

jià é qún fēi mó qīng cāng,sǒng shēn jī zhī jué qí kēng。

diāo yīng sì chū shì yù zhāng,xuè sǎ píng wú duō bì shāng。

róng wáng duì cǐ xǐ yù kuáng,jǔ tóu dà xiào tiān máng máng。

qǐ xù shì mǎ dòng yù jiāng,qiě gū tóng lào jiāo kū cháng。

guī lái kāi yàn luó jiǔ jiāng,cuì qiú hú mào fēn liǎng xíng。

gāo shāo yín zhú pái hóng zhuāng,pí pá chéng chéng jiān shēng huáng。

róng wáng shì jiǔ yóu kě qiāng,zhū qiú qǐ wǔ dié jìn shāng。

shàng xià xū qìng lè wèi yāng,bù zhī huá yuè shēng dōng fāng。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →