十台怀古姑苏台 陈琏 明 湖城城头云黯黯,望思台成悔何晚。一从金犊去无踪,几度春风岁华远。武皇用人何太轻,江充小吏机谋深。东宫冤气贯星斗,白日紫汉生层阴。神仙楼观连云起,有术难招戾园鬼。恩深舐犊恨无穷,目断湖城隔秋水。 拼音 hú chéng chéng tóu yún àn àn,wàng sī tái chéng huǐ hé wǎn。yī cóng jīn dú qù wú zōng,jǐ dù chūn fēng suì huá yuǎn。wǔ huáng yòng rén hé tài qīng,jiāng chōng xiǎo lì jī móu shēn。dōng gōng yuān qì guàn xīng dòu,bái rì zǐ hàn shēng céng yīn。shén xiān lóu guān lián yún qǐ,yǒu shù nán zhāo lì yuán guǐ。ēn shēn shì dú hèn wú qióng,mù duàn hú chéng gé qiū shuǐ。 作者介绍 陈 陈琏 明 · 1370年 - 1454年 明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。 查看全部作品 →