醉翁亭怀古

滁城西南多好山,峰峦矗立青云端。

智仙好事择幽胜,构亭乃在山之间。

山回路转六七里,曲涧潺湲弄春水。

酿泉泻出两峰来,亭子翼然平地起。

醉翁襟度非常人,时来开宴罗众宾。

宴酣之乐乐最真,山殽野蔌纷前陈。

醉翁之意不在酒,好水好山渠所有。

胸中豪气吐虹霓,笔下文光射星斗。

一去人间知几年,山光水色尤依然。

废址荒凉春雨里,断碑剥落秋风前。

我来登临无限意,欲谈往事心先醉。

方今四海歌治平,亭构尝怀嗣翁志。

他日重看复故基,眼前突兀增光辉。

会须更秉如椽笔,为写磨崖百尺碑。

拼音

chú chéng xī nán duō hǎo shān,fēng luán chù lì qīng yún duān。

zhì xiān hǎo shì zé yōu shèng,gòu tíng nǎi zài shān zhī jiān。

shān huí lù zhuǎn liù qī lǐ,qū jiàn chán yuán nòng chūn shuǐ。

niàng quán xiè chū liǎng fēng lái,tíng zi yì rán píng dì qǐ。

zuì wēng jīn dù fēi cháng rén,shí lái kāi yàn luó zhòng bīn。

yàn hān zhī lè lè zuì zhēn,shān xiáo yě sù fēn qián chén。

zuì wēng zhī yì bù zài jiǔ,hǎo shuǐ hǎo shān qú suǒ yǒu。

xiōng zhōng háo qì tǔ hóng ní,bǐ xià wén guāng shè xīng dòu。

yī qù rén jiān zhī jǐ nián,shān guāng shuǐ sè yóu yī rán。

fèi zhǐ huāng liáng chūn yǔ lǐ,duàn bēi bō luò qiū fēng qián。

wǒ lái dēng lín wú xiàn yì,yù tán wǎng shì xīn xiān zuì。

fāng jīn sì hǎi gē zhì píng,tíng gòu cháng huái sì wēng zhì。

tā rì zhòng kàn fù gù jī,yǎn qián tū wù zēng guāng huī。

huì xū gèng bǐng rú chuán bǐ,wèi xiě mó yá bǎi chǐ bēi。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →