华山歌

巍巍泰华山,磐礴奠西方。金精孕灵异,形状非寻常。

孤高拔地五千仞,三峰秀出北斗傍。乾坤开辟几万载,但见山色恒苍苍。

云梯石磴之险不可以径上,仰见铁縆络石生寒光。

游人扳缘若猿狖,下瞰绝壑魂飞扬。崄巇历尽至平坦,琳宫贝阙何辉煌。

金芝瑶草纷莫数,琼林珠树森成行。水帘千尺卷晴雪,丹灶白日凝玄霜。

仙风吹下玉井莲,花瓣岂止十丈长。世人见之不敢拾,但觉满地生天香。

吁嗟乎,泰华之胜有如此,况遇异人过后名逾彰。

昔闻十六仙,餐霞当糇粮。一朝功成游碧落,祥鸾瑞鸐同翱翔。

复闻希夷公,高卧白石床。紫泥丹诏徵不起,幽梦直要追羲黄。

至今遗迹宛然在,岁月已远亭台荒。我从关东来,见山喜欲狂。

淩晨登绝顶,举目天茫茫。诸山平地若培嵝,齐州九点犹豪芒。

蓬莱云气恒在目,王京千里遥相望。欲招瀛州仙,同此乐徜徉。

雕盘擘麟脯,玉斝分琼浆。双吹紫鸾笙,乘风游帝傍。

愿将万寿献天子,永令四海歌时康。

拼音

wēi wēi tài huá shān,pán bó diàn xī fāng。jīn jīng yùn líng yì,xíng zhuàng fēi xún cháng。

gū gāo bá dì wǔ qiān rèn,sān fēng xiù chū běi dòu bàng。qián kūn kāi pì jǐ wàn zài,dàn jiàn shān sè héng cāng cāng。

yún tī shí dèng zhī xiǎn bù kě yǐ jìng shàng,yǎng jiàn tiě gēng luò shí shēng hán guāng。

yóu rén bān yuán ruò yuán yòu,xià kàn jué hè hún fēi yáng。xiǎn xī lì jǐn zhì píng tǎn,lín gōng bèi quē hé huī huáng。

jīn zhī yáo cǎo fēn mò shù,qióng lín zhū shù sēn chéng xíng。shuǐ lián qiān chǐ juǎn qíng xuě,dān zào bái rì níng xuán shuāng。

xiān fēng chuī xià yù jǐng lián,huā bàn qǐ zhǐ shí zhàng zhǎng。shì rén jiàn zhī bù gǎn shí,dàn jué mǎn dì shēng tiān xiāng。

xū jiē hū,tài huá zhī shèng yǒu rú cǐ,kuàng yù yì rén guò hòu míng yú zhāng。

xī wén shí liù xiān,cān xiá dāng hóu liáng。yī cháo gōng chéng yóu bì luò,xiáng luán ruì dí tóng áo xiáng。

fù wén xī yí gōng,gāo wò bái shí chuáng。zǐ ní dān zhào zhēng bù qǐ,yōu mèng zhí yào zhuī xī huáng。

zhì jīn yí jì wǎn rán zài,suì yuè yǐ yuǎn tíng tái huāng。wǒ cóng guān dōng lái,jiàn shān xǐ yù kuáng。

líng chén dēng jué dǐng,jǔ mù tiān máng máng。zhū shān píng dì ruò péi lǒu,qí zhōu jiǔ diǎn yóu háo máng。

péng lái yún qì héng zài mù,wáng jīng qiān lǐ yáo xiāng wàng。yù zhāo yíng zhōu xiān,tóng cǐ lè cháng yáng。

diāo pán bāi lín pú,yù jiǎ fēn qióng jiāng。shuāng chuī zǐ luán shēng,chéng fēng yóu dì bàng。

yuàn jiāng wàn shòu xiàn tiān zi,yǒng lìng sì hǎi gē shí kāng。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →