望峨眉山

峨眉之山高万丈,鸣鹤青城郁相向。

峰峦喜与太白齐,似与西川为保障。

郁葱秀色根鸿蒙,望之如云浮碧空。

嵚岑峛崺不可上,千岩万壑来清风。

白云之巅梵王殿,五色光华望中见。

天晴云散看龙归,日出鸟呼知佛现。

山中原来富奇植,灵药仙葩人罕识。

丛生瑞竹粲如金,树结甜瓜坚似石。

势连雪岭极西方,六月常见飞严霜。

积雪长年消不尽,始知境界真清凉。

白水丛林半山起,楼阁参差彩霞里。

普贤灵迹世无双,苏子雄文今有几。

扁舟拂晓到嘉陵,眼中独爱兹山青。

召命有期不得往,试凭诗句讯山灵。

拼音

é méi zhī shān gāo wàn zhàng,míng hè qīng chéng yù xiāng xiàng。

fēng luán xǐ yǔ tài bái qí,shì yǔ xī chuān wèi bǎo zhàng。

yù cōng xiù sè gēn hóng méng,wàng zhī rú yún fú bì kōng。

qīn cén lǐ yǐ bù kě shàng,qiān yán wàn hè lái qīng fēng。

bái yún zhī diān fàn wáng diàn,wǔ sè guāng huá wàng zhōng jiàn。

tiān qíng yún sàn kàn lóng guī,rì chū niǎo hū zhī fú xiàn。

shān zhōng yuán lái fù qí zhí,líng yào xiān pā rén hǎn shí。

cóng shēng ruì zhú càn rú jīn,shù jié tián guā jiān shì shí。

shì lián xuě lǐng jí xī fāng,liù yuè cháng jiàn fēi yán shuāng。

jī xuě zhǎng nián xiāo bù jǐn,shǐ zhī jìng jiè zhēn qīng liáng。

bái shuǐ cóng lín bàn shān qǐ,lóu gé cān chà cǎi xiá lǐ。

pǔ xián líng jì shì wú shuāng,sū zi xióng wén jīn yǒu jǐ。

biǎn zhōu fú xiǎo dào jiā líng,yǎn zhōng dú ài zī shān qīng。

zhào mìng yǒu qī bù dé wǎng,shì píng shī jù xùn shān líng。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →