吕梁洪

吕梁天下险,巫峡可并称。伊昔黄河与清泗,合为一水通郡城。

才出百丈洪,荡潏无时停。旋涡回洑几十里,古潭渟滀秋泓澄。

两山夹其中,乱石高峥嵘。不知何年鬼斧凿,中流峎崿无由平。

狂澜泻长谼,奔迸犹建瓴。珠跳霏霏洒冬雪,震响隐隐疑雷霆。

奔流不可遏,势欲穷沧溟。乃知此水神莫测,终日常带鱼龙腥。

昨从北京回,扁舟弄清泠。兹晨偶经此,快我览古情。

举杯酹青山,放歌濯尘缨。缅思尉迟公,修理费经营。

摩挲赵子碑,感慨岁月更。矧今天子圣,德化溢八纮。

雨旸喜时若,海岳俱效灵。龙门三峡已安妥,近岁又报黄河清。

吕梁虽云险,孰怀履险惊。何当磨崖颂圣德,上与日月同光晶。

拼音

lǚ liáng tiān xià xiǎn,wū xiá kě bìng chēng。yī xī huáng hé yǔ qīng sì,hé wèi yī shuǐ tōng jùn chéng。

cái chū bǎi zhàng hóng,dàng yù wú shí tíng。xuán wō huí fú jǐ shí lǐ,gǔ tán tíng chù qiū hóng chéng。

liǎng shān jiā qí zhōng,luàn shí gāo zhēng róng。bù zhī hé nián guǐ fǔ záo,zhōng liú ěn è wú yóu píng。

kuáng lán xiè zhǎng hóng,bēn bèng yóu jiàn líng。zhū tiào fēi fēi sǎ dōng xuě,zhèn xiǎng yǐn yǐn yí léi tíng。

bēn liú bù kě è,shì yù qióng cāng míng。nǎi zhī cǐ shuǐ shén mò cè,zhōng rì cháng dài yú lóng xīng。

zuó cóng běi jīng huí,biǎn zhōu nòng qīng líng。zī chén ǒu jīng cǐ,kuài wǒ lǎn gǔ qíng。

jǔ bēi lèi qīng shān,fàng gē zhuó chén yīng。miǎn sī wèi chí gōng,xiū lǐ fèi jīng yíng。

mó sā zhào zi bēi,gǎn kǎi suì yuè gèng。shěn jīn tiān zi shèng,dé huà yì bā hóng。

yǔ yáng xǐ shí ruò,hǎi yuè jù xiào líng。lóng mén sān xiá yǐ ān tuǒ,jìn suì yòu bào huáng hé qīng。

lǚ liáng suī yún xiǎn,shú huái lǚ xiǎn jīng。hé dāng mó yá sòng shèng dé,shàng yǔ rì yuè tóng guāng jīng。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →