山水图为静轩作

静明山高倚空碧,山下禅林更幽寂。

常闻老衲去参禅,喜见高僧来驻锡。

岚气蒙蒙路莫分,上方楼阁远嚣尘。

天花时落祇园石,曙色遥连钟阜云。

是中风致由来美,况复写归图画里。

几回丈室谛观时,顿觉心源清似水。

拼音

jìng míng shān gāo yǐ kōng bì,shān xià chán lín gèng yōu jì。

cháng wén lǎo nà qù cān chán,xǐ jiàn gāo sēng lái zhù xī。

lán qì méng méng lù mò fēn,shàng fāng lóu gé yuǎn xiāo chén。

tiān huā shí luò qí yuán shí,shǔ sè yáo lián zhōng fù yún。

shì zhōng fēng zhì yóu lái měi,kuàng fù xiě guī tú huà lǐ。

jǐ huí zhàng shì dì guān shí,dùn jué xīn yuán qīng shì shuǐ。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →