莲塘谣

叠翠参差水容净,兰芽半吐蒲根冷。腻极红莲怨脸明,霞绡委坠千重影。

藕肠断处丝暗牵,荷露学珠那得圆。小姑罗袂拂秋月,镜里红妆只自怜。

《吴歈》响断平桥晚,沟水漾愁愁不浅。摇荡轻桡泛滟光,银塘鸂鶒双飞远。

拼音

dié cuì cān chà shuǐ róng jìng,lán yá bàn tǔ pú gēn lěng。nì jí hóng lián yuàn liǎn míng,xiá xiāo wěi zhuì qiān zhòng yǐng。

ǒu cháng duàn chù sī àn qiān,hé lù xué zhū nà dé yuán。xiǎo gū luó mèi fú qiū yuè,jìng lǐ hóng zhuāng zhǐ zì lián。

wú yú xiǎng duàn píng qiáo wǎn,gōu shuǐ yàng chóu chóu bù qiǎn。yáo dàng qīng ráo fàn yàn guāng,yín táng xī chì shuāng fēi yuǎn。

作者介绍

刘绩

明 · ? - ?

明湖广江夏人,字用熙,号芦泉。弘治三年进士,官至镇江知府。有《三礼图》、《六乐说》、《管子补注》。

查看全部作品 →