神应篇为方伯刘公作

潭州有古木,一旦击风雷。

正直神逾壮,丹青像乍开。

普陀移海岛,祗树拥楼台。

云气疑飞佩,潮声觉渡杯。

玉毫观自在,金粟现如来。

变化原非幻,圆通不用猜。

炎精初作祟,力疾久为灾。

白马经声出,青莲药裹裁。

岿然存夏屋,健矣等童孩。

寂灭龙超象,昂藏鹤印苔。

青童飞玉液,元女进金罍。

解脱春生步,皈依劫作灰。

猿猴群习定,鹦鹉故迟回。

王母延年术,更生命世才。

荆涂钟地脉,淮泗引春醅。

诚孝通群帝,勋名播九垓。

蘋蘩光俎豆,鼎鼐和盐梅。

南斗瞻依者,东闽保障哉。

萱庭滋沆瀣,薇省望崔嵬。

燕喜称宜寿,鹰扬矫上台。

风云乘遇合,天地重栽培。

愿拟河清颂,馀波润草莱。

拼音

tán zhōu yǒu gǔ mù,yī dàn jī fēng léi。

zhèng zhí shén yú zhuàng,dān qīng xiàng zhà kāi。

pǔ tuó yí hǎi dǎo,zhī shù yōng lóu tái。

yún qì yí fēi pèi,cháo shēng jué dù bēi。

yù háo guān zì zài,jīn sù xiàn rú lái。

biàn huà yuán fēi huàn,yuán tōng bù yòng cāi。

yán jīng chū zuò suì,lì jí jiǔ wèi zāi。

bái mǎ jīng shēng chū,qīng lián yào guǒ cái。

kuī rán cún xià wū,jiàn yǐ děng tóng hái。

jì miè lóng chāo xiàng,áng cáng hè yìn tái。

qīng tóng fēi yù yè,yuán nǚ jìn jīn léi。

jiě tuō chūn shēng bù,guī yī jié zuò huī。

yuán hóu qún xí dìng,yīng wǔ gù chí huí。

wáng mǔ yán nián shù,gèng shēng mìng shì cái。

jīng tú zhōng dì mài,huái sì yǐn chūn pēi。

chéng xiào tōng qún dì,xūn míng bō jiǔ gāi。

píng fán guāng zǔ dòu,dǐng nài hé yán méi。

nán dòu zhān yī zhě,dōng mǐn bǎo zhàng zāi。

xuān tíng zī hàng xiè,wēi shěng wàng cuī wéi。

yàn xǐ chēng yí shòu,yīng yáng jiǎo shàng tái。

fēng yún chéng yù hé,tiān dì zhòng zāi péi。

yuàn nǐ hé qīng sòng,yú bō rùn cǎo lái。

作者介绍

佘翔

明 · ? - ?

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。

查看全部作品 →