咏牡丹用唐人韵

浪蕊浮花谢俗尘,洛阳移种独饶春。

雨中淡泊同幽客,天与繁华斗丽人。

开向骊宫惊羯鼓,落从金谷印香尘。

东君珍重非韩令,十二雕阑许托身。

拼音

làng ruǐ fú huā xiè sú chén,luò yáng yí zhǒng dú ráo chūn。

yǔ zhōng dàn pō tóng yōu kè,tiān yǔ fán huá dòu lì rén。

kāi xiàng lí gōng jīng jié gǔ,luò cóng jīn gǔ yìn xiāng chén。

dōng jūn zhēn zhòng fēi hán lìng,shí èr diāo lán xǔ tuō shēn。

作者介绍

张羽

明 · 1333年 - 1385年

张羽,元末明初文人。字来仪,更字附凤,号静居,浔阳(今江西九江)人,后移居吴兴(今浙江湖州),与高启、杨基、徐贲称为“吴中四杰”,又与高启、王行、徐贲等十人,人称“北郭十才子”,亦为明初十才子之一。官至太常丞,山水宗法米氏父子,诗作笔力雄放俊逸,著有《静居集》。

查看全部作品 →