画云山歌

我昔曾游庐岳顶,欲上青天凌倒景。山中白云如白衣,片片飞落春风影。

云晶晶兮花冥冥,万壑尽送洪涛声。恍然坐我沧海上,金银楼观空中明。

上清真人笑迎客,夜然桂枝煮白石。手持凤管叫云开,虎咆龙吟山月白。

明发邀我升东峰,导以绛节双青童。天鸡先鸣海出日,赤气照耀金芙蓉。

屏风九叠花茸茸,雾阁云窗千万重。胡不置我丘壑中,一朝垂翅投樊笼。

空留万片云,挂在清溪千丈之寒松。愁来弄翰北窗里,貌得云山偶相似。

遂令残梦逐秋风,一夜孤飞渡江水。梦亦不可到,图亦不可传,不如早赋归来篇。

仙之人兮待我还,安能龌龊尘土间,坐令白云摧绝无所归,青山笑我凋朱颜。

拼音

wǒ xī céng yóu lú yuè dǐng,yù shàng qīng tiān líng dào jǐng。shān zhōng bái yún rú bái yī,piàn piàn fēi luò chūn fēng yǐng。

yún jīng jīng xī huā míng míng,wàn hè jǐn sòng hóng tāo shēng。huǎng rán zuò wǒ cāng hǎi shàng,jīn yín lóu guān kōng zhōng míng。

shàng qīng zhēn rén xiào yíng kè,yè rán guì zhī zhǔ bái shí。shǒu chí fèng guǎn jiào yún kāi,hǔ páo lóng yín shān yuè bái。

míng fā yāo wǒ shēng dōng fēng,dǎo yǐ jiàng jié shuāng qīng tóng。tiān jī xiān míng hǎi chū rì,chì qì zhào yào jīn fú róng。

píng fēng jiǔ dié huā rōng rōng,wù gé yún chuāng qiān wàn zhòng。hú bù zhì wǒ qiū hè zhōng,yī cháo chuí chì tóu fán lóng。

kōng liú wàn piàn yún,guà zài qīng xī qiān zhàng zhī hán sōng。chóu lái nòng hàn běi chuāng lǐ,mào dé yún shān ǒu xiāng shì。

suì lìng cán mèng zhú qiū fēng,yī yè gū fēi dù jiāng shuǐ。mèng yì bù kě dào,tú yì bù kě chuán,bù rú zǎo fù guī lái piān。

xiān zhī rén xī dài wǒ hái,ān néng wò chuò chén tǔ jiān,zuò lìng bái yún cuī jué wú suǒ guī,qīng shān xiào wǒ diāo zhū yán。

作者介绍

张羽

明 · 1333年 - 1385年

张羽,元末明初文人。字来仪,更字附凤,号静居,浔阳(今江西九江)人,后移居吴兴(今浙江湖州),与高启、杨基、徐贲称为“吴中四杰”,又与高启、王行、徐贲等十人,人称“北郭十才子”,亦为明初十才子之一。官至太常丞,山水宗法米氏父子,诗作笔力雄放俊逸,著有《静居集》。

查看全部作品 →