题徐孟玑爱日堂

高堂春暖昼阴阴,爱日只缘爱母心。

寸晷岂惟同尺璧,一时何啻直千金。

承欢未觉斑衣老,介寿长为白发深。

安得挥戈驻流景,莫教寒暑互相侵。

拼音

gāo táng chūn nuǎn zhòu yīn yīn,ài rì zhǐ yuán ài mǔ xīn。

cùn guǐ qǐ wéi tóng chǐ bì,yī shí hé chì zhí qiān jīn。

chéng huān wèi jué bān yī lǎo,jiè shòu zhǎng wèi bái fā shēn。

ān dé huī gē zhù liú jǐng,mò jiào hán shǔ hù xiāng qīn。

作者介绍

李昱

明 · 1228年 - 1275年

元太原榆次人,字仲明,号中和。至元三年辟为四川行省员外郎,九年改东川顺庆宣课大使。官至成都防城总管。卒谥忠敏。

查看全部作品 →