王昭君歌

明妃汉家人,自小生金屋。金屋花连春昼长,东风养得颜如玉。

一身愿作阳台云,琥珀枕边常梦君。谁知闲门跬步地,年年草色生罗裙。

边城昨夜悲笳起,单于求亲汉天子。黄金不买毛延寿,翻作无盐画图里。

画图妾貌两不同,玉鞭催上浮云骢。画官喜舞天子惜,臂上犹存红守宫。

愁云茫茫天万里,白草离离塞烟紫。回首长安何处家,琵琶声中泪如水。

单于发黄双眼青,嗢咿遣译通丁宁。毡庐寒月射秋梦,安得风吹归汉庭。

妾身不惜安边计,妇人岂足扬兵气。单于那知甥舅恩,貔貅百万能无愧。

明妃冢前青草肥,宫衣化作彩云飞。生无羽翼度关塞,死后魂随秋雁归。

拼音

míng fēi hàn jiā rén,zì xiǎo shēng jīn wū。jīn wū huā lián chūn zhòu zhǎng,dōng fēng yǎng dé yán rú yù。

yī shēn yuàn zuò yáng tái yún,hǔ pò zhěn biān cháng mèng jūn。shuí zhī xián mén kuǐ bù dì,nián nián cǎo sè shēng luó qún。

biān chéng zuó yè bēi jiā qǐ,dān yú qiú qīn hàn tiān zi。huáng jīn bù mǎi máo yán shòu,fān zuò wú yán huà tú lǐ。

huà tú qiè mào liǎng bù tóng,yù biān cuī shàng fú yún cōng。huà guān xǐ wǔ tiān zi xī,bì shàng yóu cún hóng shǒu gōng。

chóu yún máng máng tiān wàn lǐ,bái cǎo lí lí sāi yān zǐ。huí shǒu zhǎng ān hé chù jiā,pí pá shēng zhōng lèi rú shuǐ。

dān yú fā huáng shuāng yǎn qīng,wà yī qiǎn yì tōng dīng níng。zhān lú hán yuè shè qiū mèng,ān dé fēng chuī guī hàn tíng。

qiè shēn bù xī ān biān jì,fù rén qǐ zú yáng bīng qì。dān yú nà zhī shēng jiù ēn,pí xiū bǎi wàn néng wú kuì。

míng fēi zhǒng qián qīng cǎo féi,gōng yī huà zuò cǎi yún fēi。shēng wú yǔ yì dù guān sāi,sǐ hòu hún suí qiū yàn guī。

作者介绍

李昱

明 · 1228年 - 1275年

元太原榆次人,字仲明,号中和。至元三年辟为四川行省员外郎,九年改东川顺庆宣课大使。官至成都防城总管。卒谥忠敏。

查看全部作品 →