尝梨

庭前梨熟闹儿重,踏树攀枝渐欲空。

一团削玉并刀下,数片浮冰碧碗中。

疗渴已能除痼疾,尝新何幸及衰翁。

仙人只爱如瓜枣,安得移根种海东。

拼音

tíng qián lí shú nào ér zhòng,tà shù pān zhī jiàn yù kōng。

yī tuán xuē yù bìng dāo xià,shù piàn fú bīng bì wǎn zhōng。

liáo kě yǐ néng chú gù jí,cháng xīn hé xìng jí shuāi wēng。

xiān rén zhǐ ài rú guā zǎo,ān dé yí gēn zhǒng hǎi dōng。

作者介绍

蓝仁

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。

查看全部作品 →