赋梅杖

携得南枝拄白云,天寒时复出柴门。

交头共倚春风力,到手还疑夜月痕。

禹庙星霜空自化,葛陂雷雨未应存。

老来只为寻诗苦,踏雪明朝过远村。

拼音

xié dé nán zhī zhǔ bái yún,tiān hán shí fù chū chái mén。

jiāo tóu gòng yǐ chūn fēng lì,dào shǒu hái yí yè yuè hén。

yǔ miào xīng shuāng kōng zì huà,gé bēi léi yǔ wèi yīng cún。

lǎo lái zhǐ wèi xún shī kǔ,tà xuě míng cháo guò yuǎn cūn。

作者介绍

蓝仁

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。

查看全部作品 →