雪中偶成

背郭茅堂早闭门,天寒独恋缊袍温。

琴书散漫无宾客,稼穑艰难有子孙。

竹杖稍能扶病力,梅花强欲恼吟魂。

蹇驴踏雪如堪借,行尽江南数里村。

拼音

bèi guō máo táng zǎo bì mén,tiān hán dú liàn yūn páo wēn。

qín shū sàn màn wú bīn kè,jià sè jiān nán yǒu zi sūn。

zhú zhàng shāo néng fú bìng lì,méi huā qiáng yù nǎo yín hún。

jiǎn lǘ tà xuě rú kān jiè,xíng jǐn jiāng nán shù lǐ cūn。

作者介绍

蓝仁

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。

查看全部作品 →