挽蒋鹤田

乾坤惨淡士林空,又折南山百丈松。

只有骑驴嗔李白,更无覆瓿笑扬雄。

清文金石传来世,高节田园托老农。

他日汉廷兴礼乐,安车不复到闽中。

拼音

qián kūn cǎn dàn shì lín kōng,yòu zhé nán shān bǎi zhàng sōng。

zhǐ yǒu qí lǘ chēn lǐ bái,gèng wú fù bù xiào yáng xióng。

qīng wén jīn shí chuán lái shì,gāo jié tián yuán tuō lǎo nóng。

tā rì hàn tíng xīng lǐ lè,ān chē bù fù dào mǐn zhōng。

作者介绍

蓝仁

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。

查看全部作品 →