和云松雪中十绝

夜寒敢叹卧如弓,起傍残炉榾柮红。

童子偶看门外白,谁将琼玖赈诗穷。

拼音

yè hán gǎn tàn wò rú gōng,qǐ bàng cán lú gǔ duò hóng。

tóng zi ǒu kàn mén wài bái,shuí jiāng qióng jiǔ zhèn shī qióng。

作者介绍

蓝仁

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。

查看全部作品 →