灵凤篇 蓝仁 明 鸣凤出丹穴,五采耀晴旭。朝饮瑶池流,暮栖昆山木。和声六律备,灵德百禽伏。重华去已久,淳风何由复。不闻夔乐谐,但复楚歌促。梧枝霜不蕃,竹实冬未熟。愧彼梁间燕,双双托华屋。 拼音 míng fèng chū dān xué,wǔ cǎi yào qíng xù。cháo yǐn yáo chí liú,mù qī kūn shān mù。hé shēng liù lǜ bèi,líng dé bǎi qín fú。zhòng huá qù yǐ jiǔ,chún fēng hé yóu fù。bù wén kuí lè xié,dàn fù chǔ gē cù。wú zhī shuāng bù fān,zhú shí dōng wèi shú。kuì bǐ liáng jiān yàn,shuāng shuāng tuō huá wū。 作者介绍 蓝 蓝仁 明 · ? - ? 元明间福建崇安人,字静之。元末与弟蓝仁智俱往武夷师杜本,受四明任士林诗法,遂弃科举,专意为诗。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。入明,例徙凤阳,居琅邪数月,放归,以寿终。其诗和平雅澹。有《蓝山集》。 查看全部作品 →