遇安阁

荣辱本外物,穷达听于天。

君子随所遇,此心恒泰然。

落落风尘者,旧是登瀛仙。

昔时裘马荣,今日尘纠缠。

惟有松柏操,岁寒守逾坚。

一榻卧清风,心安梦亦便。

时人靡定志,安危随物迁。

得利若奠枕,失势如殒渊。

因登遇安阁,重为斯人怜。

拼音

róng rǔ běn wài wù,qióng dá tīng yú tiān。

jūn zi suí suǒ yù,cǐ xīn héng tài rán。

luò luò fēng chén zhě,jiù shì dēng yíng xiān。

xī shí qiú mǎ róng,jīn rì chén jiū chán。

wéi yǒu sōng bǎi cāo,suì hán shǒu yú jiān。

yī tà wò qīng fēng,xīn ān mèng yì biàn。

shí rén mí dìng zhì,ān wēi suí wù qiān。

dé lì ruò diàn zhěn,shī shì rú yǔn yuān。

yīn dēng yù ān gé,zhòng wèi sī rén lián。

作者介绍

邓林

明 · ? - ?

明广东新会人,初名彝,字士齐,一字观善,号退庵。洪武二十九年举人。授贵县教谕,历官吏部主事。宣德四年,以言事忤旨,谪戍保安。赦归,居杭州卒。工诗文及书法。有《退庵集》、《湖山游咏录》。

查看全部作品 →