午日西溪宴集歌

五月五日霁色鲜,西溪开宴罗群贤。

薰风微动水清涟,宝树琼枝纷四筵。

王郎善谑至独先,往往令人发狂颠。

雄饮真如吸巨川,髯张意兴凌青毡。

挥麈能谭秋水篇,曹生雅是青门传。

畏饮却知听管弦,窦叔愿者亦复然。

刘家兄弟殊翩翩,伯仲叔季华萼联。

阿侄文采独披宣,太学冯君任侠偏。

一掷能轻百万钱,弟充落魄爱逃禅。

两郎词坛何蹁跹,元三时花美女妍。

令我一见心诚怜,元瑞奇古薄丹铅。

欲夺苏韩印独专,相马常思九方歅。

犹子修隐文行全,朝舞莱衣夕韦编。

宸居早著祖逖鞭,群季俊秀皆惠连。

独有六古堪比肩,余家大阮尽招延。

新叔扬州跨鹤还,不贪腰无十万缠。

纶叔修饬自娟娟,吉叔临池笔如椽。

常来醉倒习池边,健叔绝伎擅鸣弦。

时向新丰酒家眠,德叔尤喜酒如泉。

经叔□□美且鬈,瑞儿才知放纸鸢。

相与调笑弄潺湲,亲知骨肉相周旋。

固知此乐属性天,况复良辰美景骈。

少长杂列不问年,登高临水随其便。

主宾迭进摇画船,夹岸歌儿唱采莲。

鸣筝挝鼓声阗阗,柳外新月一钩穿。

长去少留素手牵,更纵兰桡破暝烟。

一曲沧浪意欲仙,曾闻沧海变桑田。

金谷兰亭久弃捐,及时我辈毋拘挛。

拼音

wǔ yuè wǔ rì jì sè xiān,xī xī kāi yàn luó qún xián。

xūn fēng wēi dòng shuǐ qīng lián,bǎo shù qióng zhī fēn sì yán。

wáng láng shàn xuè zhì dú xiān,wǎng wǎng lìng rén fā kuáng diān。

xióng yǐn zhēn rú xī jù chuān,rán zhāng yì xīng líng qīng zhān。

huī zhǔ néng tán qiū shuǐ piān,cáo shēng yǎ shì qīng mén chuán。

wèi yǐn què zhī tīng guǎn xián,dòu shū yuàn zhě yì fù rán。

liú jiā xiōng dì shū piān piān,bó zhòng shū jì huá è lián。

ā zhí wén cǎi dú pī xuān,tài xué féng jūn rèn xiá piān。

yī zhì néng qīng bǎi wàn qián,dì chōng luò pò ài táo chán。

liǎng láng cí tán hé pián xiān,yuán sān shí huā měi nǚ yán。

lìng wǒ yī jiàn xīn chéng lián,yuán ruì qí gǔ báo dān qiān。

yù duó sū hán yìn dú zhuān,xiāng mǎ cháng sī jiǔ fāng yīn。

yóu zi xiū yǐn wén xíng quán,cháo wǔ lái yī xī wéi biān。

chén jū zǎo zhù zǔ tì biān,qún jì jùn xiù jiē huì lián。

dú yǒu liù gǔ kān bǐ jiān,yú jiā dà ruǎn jǐn zhāo yán。

xīn shū yáng zhōu kuà hè hái,bù tān yāo wú shí wàn chán。

lún shū xiū chì zì juān juān,jí shū lín chí bǐ rú chuán。

cháng lái zuì dào xí chí biān,jiàn shū jué jì shàn míng xián。

shí xiàng xīn fēng jiǔ jiā mián,dé shū yóu xǐ jiǔ rú quán。

jīng shū měi qiě quán,ruì ér cái zhī fàng zhǐ yuān。

xiāng yǔ diào xiào nòng chán yuán,qīn zhī gǔ ròu xiāng zhōu xuán。

gù zhī cǐ lè shǔ xìng tiān,kuàng fù liáng chén měi jǐng pián。

shǎo zhǎng zá liè bù wèn nián,dēng gāo lín shuǐ suí qí biàn。

zhǔ bīn dié jìn yáo huà chuán,jiā àn gē ér chàng cǎi lián。

míng zhēng wō gǔ shēng tián tián,liǔ wài xīn yuè yī gōu chuān。

zhǎng qù shǎo liú sù shǒu qiān,gèng zòng lán ráo pò míng yān。

yī qū cāng làng yì yù xiān,céng wén cāng hǎi biàn sāng tián。

jīn gǔ lán tíng jiǔ qì juān,jí shí wǒ bèi wú jū luán。

作者介绍

孙传庭

明 · 1593年 - 1643年

明代州振武卫人,字伯雅,一说字百雅,号白谷。万历四十七年进士。授永城知县,以才调商丘。天启中,历吏部主事、郎中。魏忠贤乱政,乞归。崇祯八年,由验封郎中超迁顺天府丞。陕西农民军势盛,地方人谓巡抚庸懦,乃推边才用传庭。次年赴抚陕。在任严征发期会,一切以军法办事,擒杀高迎祥、蝎子块(拓养坤)等。与本兵杨嗣昌之议不合,遂相矛盾。十一年,与曹变蛟大破李自成。关中无战事。旋以清兵入畿辅,被召入卫,要求见帝面陈大计。为杨嗣昌所诬,下狱。十五年,陕督汪乔年败死,开封危急,乃起兵部侍郎,总督陕西。以朝命促战,出兵河南,败于郏县。还陕后,备战练兵。明年加尚书,称督师。复以朝命促战,不得已而出兵,败于汝州,退至潼关而死。谥忠靖。有《白谷集》、《鉴劳录》。

查看全部作品 →