枕上忆礼用黄文学

旅枕春夜长,雨声绕松屋。

窗虚罗幌寂,轻飙动馀烛。

展转寐不成,幽思溢中曲。

嗟彼同心人,言貌温且淑。

别兹良已久,欢晤靡可复。

迢迢云山青,沈沈江水绿。

握手当何时,还来尽忠告。

拼音

lǚ zhěn chūn yè zhǎng,yǔ shēng rào sōng wū。

chuāng xū luó huǎng jì,qīng biāo dòng yú zhú。

zhǎn zhuǎn mèi bù chéng,yōu sī yì zhōng qū。

jiē bǐ tóng xīn rén,yán mào wēn qiě shū。

bié zī liáng yǐ jiǔ,huān wù mí kě fù。

tiáo tiáo yún shān qīng,shěn shěn jiāng shuǐ lǜ。

wò shǒu dāng hé shí,hái lái jǐn zhōng gào。

作者介绍

周是修

明 · 1354年 - 1402年

明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。

查看全部作品 →