长安古意

长安二月三月时,千门万户春风吹。绮构瑶台相照耀,香车宝马并驱驰。

驱驰照耀皆豪贵,九棘三槐夹三市。鼎食钟鸣将相家,朱帘绣柱王侯第。

王孙公子盛繁华,山珍海错弃泥沙。银鞍斜度官沟柳,丹毂横移御苑花。

花欹柳艳春明媚,娇鸟乱啼花雨细。璚宫锦殿傍云开,鼍鼓龙箫震天起。

美人内屋艳神仙,铅华炫转春争妍。烨烨珠屏交彩幄,隐隐罗帏分玳筵。

兰殽桂酒芬芳发,象箸瑶杯光彩彻。翠釜金罍不暂停,雕盘玉碗纷成列。

回瞻复道接飞甍,都城佳气正氤氲。双龙绛阙凌青汉,九凤红楼瞰紫云。

紫云翠雾碧烟空,文窗藻槛何玲珑。流莺独绕昭阳殿,芳草深迷长乐宫。

汉代中兴富名将,百战功成心益壮。闲来赌酒千仆姑,意气相排不相让。

半酣径上宝钗楼,赤阑四面俯皇州。一群粉黛成歌舞,千种风流生劝酬。

楼前两两鸳鸯度,楼下双双凤凰举。鸣珰背解玉纤轻,弄色凝情羞不语。

就中心思可谁同,平明扶上玉花骢。自言百世无衰老,自谓千载长英雄。

可怜光景留难住,秋风一夕生庭树。歌亭寂寞荒草寒,舞榭萧条残叶暮。

昨日红颜美少年,今朝潦倒那须数。将军舍外无人过,廷尉门前堪雀罗。

吁嗟盛时不复作,金茎铜狄随消磨。君不见广成山中白云宿,安期海上颜如玉。

轩辕已驾鼎湖龙,汉武终归茂陵麓。别来倏忽三千年,海水几变桑田绿。

拼音

zhǎng ān èr yuè sān yuè shí,qiān mén wàn hù chūn fēng chuī。qǐ gòu yáo tái xiāng zhào yào,xiāng chē bǎo mǎ bìng qū chí。

qū chí zhào yào jiē háo guì,jiǔ jí sān huái jiā sān shì。dǐng shí zhōng míng jiāng xiāng jiā,zhū lián xiù zhù wáng hóu dì。

wáng sūn gōng zi shèng fán huá,shān zhēn hǎi cuò qì ní shā。yín ān xié dù guān gōu liǔ,dān gǔ héng yí yù yuàn huā。

huā yī liǔ yàn chūn míng mèi,jiāo niǎo luàn tí huā yǔ xì。qióng gōng jǐn diàn bàng yún kāi,tuó gǔ lóng xiāo zhèn tiān qǐ。

měi rén nèi wū yàn shén xiān,qiān huá xuàn zhuǎn chūn zhēng yán。yè yè zhū píng jiāo cǎi wò,yǐn yǐn luó wéi fēn dài yán。

lán xiáo guì jiǔ fēn fāng fā,xiàng zhù yáo bēi guāng cǎi chè。cuì fǔ jīn léi bù zàn tíng,diāo pán yù wǎn fēn chéng liè。

huí zhān fù dào jiē fēi méng,dōu chéng jiā qì zhèng yīn yūn。shuāng lóng jiàng quē líng qīng hàn,jiǔ fèng hóng lóu kàn zǐ yún。

zǐ yún cuì wù bì yān kōng,wén chuāng zǎo kǎn hé líng lóng。liú yīng dú rào zhāo yáng diàn,fāng cǎo shēn mí zhǎng lè gōng。

hàn dài zhōng xīng fù míng jiāng,bǎi zhàn gōng chéng xīn yì zhuàng。xián lái dǔ jiǔ qiān pū gū,yì qì xiāng pái bù xiāng ràng。

bàn hān jìng shàng bǎo chāi lóu,chì lán sì miàn fǔ huáng zhōu。yī qún fěn dài chéng gē wǔ,qiān zhǒng fēng liú shēng quàn chóu。

lóu qián liǎng liǎng yuān yāng dù,lóu xià shuāng shuāng fèng huáng jǔ。míng dāng bèi jiě yù xiān qīng,nòng sè níng qíng xiū bù yǔ。

jiù zhōng xīn sī kě shuí tóng,píng míng fú shàng yù huā cōng。zì yán bǎi shì wú shuāi lǎo,zì wèi qiān zài zhǎng yīng xióng。

kě lián guāng jǐng liú nán zhù,qiū fēng yī xī shēng tíng shù。gē tíng jì mò huāng cǎo hán,wǔ xiè xiāo tiáo cán yè mù。

zuó rì hóng yán měi shǎo nián,jīn cháo lǎo dào nà xū shù。jiāng jūn shě wài wú rén guò,tíng wèi mén qián kān què luó。

xū jiē shèng shí bù fù zuò,jīn jīng tóng dí suí xiāo mó。jūn bù jiàn guǎng chéng shān zhōng bái yún sù,ān qī hǎi shàng yán rú yù。

xuān yuán yǐ jià dǐng hú lóng,hàn wǔ zhōng guī mào líng lù。bié lái shū hū sān qiān nián,hǎi shuǐ jǐ biàn sāng tián lǜ。

作者介绍

周是修

明 · 1354年 - 1402年

明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。

查看全部作品 →