石仲歌 周是修 明 前朝古墓青山陬,石仲矻立经几秋。龙摧龟断蝌蚪折,马仆麟僵鸾鹤裂。独尔形容得苟完,无乃年深化灵物。知是谁家显祖宗,子孙零落各西东。清明寒食窅不至,空有狐兔巢其中。石仲凄凉何足道,金茎铜狄馀烟草。怪夔罔两自为邻,雪霜满头天地老。 拼音 qián cháo gǔ mù qīng shān zōu,shí zhòng kū lì jīng jǐ qiū。lóng cuī guī duàn kē dǒu zhé,mǎ pū lín jiāng luán hè liè。dú ěr xíng róng dé gǒu wán,wú nǎi nián shēn huà líng wù。zhī shì shuí jiā xiǎn zǔ zōng,zi sūn líng luò gè xī dōng。qīng míng hán shí yǎo bù zhì,kōng yǒu hú tù cháo qí zhōng。shí zhòng qī liáng hé zú dào,jīn jīng tóng dí yú yān cǎo。guài kuí wǎng liǎng zì wèi lín,xuě shuāng mǎn tóu tiān dì lǎo。 作者介绍 周 周是修 明 · 1354年 - 1402年 明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。 查看全部作品 →