武山

武山山势凌云雄,当南突出虎鼻峰。

峰头直上九千丈,翠光倒削玉芙蓉。

飞湍瀑流挂绝壁,松桧龙鳞柯铁屈。

就中楼阁开窅冥,风霆白昼惊霹雳。

紫虚真人华盖仙,朱颜绿发不笑言。

手持天关踏地轴,服饵玄牝耕丹田。

琪花瑶草时堪把,红尘谁是长年者。

猿鹤如能问道心,云在山上水山下。

拼音

wǔ shān shān shì líng yún xióng,dāng nán tū chū hǔ bí fēng。

fēng tóu zhí shàng jiǔ qiān zhàng,cuì guāng dào xuē yù fú róng。

fēi tuān pù liú guà jué bì,sōng guì lóng lín kē tiě qū。

jiù zhōng lóu gé kāi yǎo míng,fēng tíng bái zhòu jīng pī lì。

zǐ xū zhēn rén huá gài xiān,zhū yán lǜ fā bù xiào yán。

shǒu chí tiān guān tà dì zhóu,fú ěr xuán pìn gēng dān tián。

qí huā yáo cǎo shí kān bǎ,hóng chén shuí shì zhǎng nián zhě。

yuán hè rú néng wèn dào xīn,yún zài shān shàng shuǐ shān xià。

作者介绍

周是修

明 · 1354年 - 1402年

明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。

查看全部作品 →