周氏世寿堂诗

神尧御宇宙,举志法三王。

政始重养老,下诏闻万方。

昆邱寿谊翁,德俪四皓行。

年纪百十六,眉鬓若秋霜。

召之上殿见,作步甚康强。

清问得孝理,赐归教其乡。

郡有魏太守,治行尚循良。

老老率先训,宾主体相当。

降阶奉几杖,亲涤豆与觞。

临郊再拜送,观者尽称扬。

阖郡感滋化,斑白不自将。

老翁既仙去,孙子皆淳庞。

明智诵诗书,强壮力耕桑。

三世并上寿,为国增休祥。

四世产玄孙,俊拔如凤凰。

三命作观察,肃肃振王纲。

信哉仁者后,终然柱岩廊。

乡里表厥宅,名曰世寿堂。

遐迩传盛美,作颂比丝篁。

蹇予附末响,朴拙匪成章。

太史倘有述,终始差较详。

拼音

shén yáo yù yǔ zhòu,jǔ zhì fǎ sān wáng。

zhèng shǐ zhòng yǎng lǎo,xià zhào wén wàn fāng。

kūn qiū shòu yì wēng,dé lì sì hào xíng。

nián jì bǎi shí liù,méi bìn ruò qiū shuāng。

zhào zhī shàng diàn jiàn,zuò bù shén kāng qiáng。

qīng wèn dé xiào lǐ,cì guī jiào qí xiāng。

jùn yǒu wèi tài shǒu,zhì xíng shàng xún liáng。

lǎo lǎo lǜ xiān xùn,bīn zhǔ tǐ xiāng dāng。

jiàng jiē fèng jǐ zhàng,qīn dí dòu yǔ shāng。

lín jiāo zài bài sòng,guān zhě jǐn chēng yáng。

hé jùn gǎn zī huà,bān bái bù zì jiāng。

lǎo wēng jì xiān qù,sūn zi jiē chún páng。

míng zhì sòng shī shū,qiáng zhuàng lì gēng sāng。

sān shì bìng shàng shòu,wèi guó zēng xiū xiáng。

sì shì chǎn xuán sūn,jùn bá rú fèng huáng。

sān mìng zuò guān chá,sù sù zhèn wáng gāng。

xìn zāi rén zhě hòu,zhōng rán zhù yán láng。

xiāng lǐ biǎo jué zhái,míng yuē shì shòu táng。

xiá ěr chuán shèng měi,zuò sòng bǐ sī huáng。

jiǎn yǔ fù mò xiǎng,pǔ zhuō fěi chéng zhāng。

tài shǐ tǎng yǒu shù,zhōng shǐ chà jiào xiáng。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →